Nếu có thể, Minh Kiều muốn trực tiếp vỗ ngực cam đoan với Đường Hiểu Ngư: cô yên tâm, tôi nhất định sẽ đại nghĩa diệt thân.
Nhưng nàng không thể.
Cho nên mấy lần nói đến dì út, nàng thoạt trông vẫn còn khá ôn hòa, không trách được Đường Hiểu Ngư sẽ lo lắng.
Nhưng cũng chỉ là thoạt trông mà thôi, trên thực tế sao nàng có thể ôn hòa nổi với dì út được nữa.
Ban đầu đúng là nàng tính nhờ Thời Nhan tìm được chứng cứ, sau đó đơn giản thô bạo vứt ra trước mặt người nhà họ Minh.
Đến lúc đó bọn họ thích xử lý thế nào thì xử lý.
Nàng công thành lui thân cũng không thẹn với lương tâm.
Nhưng khi quan hệ với Đường Hiểu Ngư càng ngày càng sâu sắc, suy nghĩ của nàng đã thay đổi.
Loại người như dì út tựa như một con rắn độc ẩn nấp trong bụi cỏ, nếu như không thể đánh chết thì không nên vội đánh cỏ động rắn.
Bởi vì ta không biết nó có thể ẩn mình càng sâu nữa, sẽ trở lại và cắn ta khi ta không phòng bị hay không.
Vã lại chứng cứ phạm tội quá nhẹ, nàng rất khó không hoài nghi người nhà họ Minh sẽ mềm lòng với dì út, nhất là dì út có cùng huyết thống với họ.
Huyết thống là thứ luôn có thể biến một chuyện vốn không đơn giản trở nên phức tạp hơn, huống chi còn có một "người tốt nhất quả đất" đang ngồi cạnh nàng đây nữa.
Người tốt thì cái gì cũng tốt, nhưng có đôi khi quá tốt lại khiến người ta đau đầu.
Minh Kiều tổ chức từ ngữ một chút: "Cô đừng lo, sự thiên vị mà dì út tôi dành cho tôi là độc nhất vô nhị, trên mọi tầng ý nghĩa. Công cụ thuận tay nhất mà dì ấy sử dụng chính là tôi, tôi chỉ cần biểu hiện một chút mất kiểm soát là có thể giữ được sự chú ý của dì ấy rồi."
"Càng đừng nói hiện tại dì ấy còn giúp tôi theo sát vị hôn phu của tôi, rất bận rộn, gần đây còn không có thời gian rảnh."
Lời này nghe có vẻ vừa trêu chọc lại vừa trào phúng, song ngữ điệu của nàng lại là thoải mái: "Cho nên cô không cần lo lắng dì ấy sẽ tổn thương đến người khác đâu."
Đường Hiểu Ngư hơi nhíu mày, thật ra cô muốn Minh Kiều trở về ngả bài với chị cả, với thủ đoạn xử sự của chị ấy, tuyệt đối sẽ không xảy ra tình trạng vừa hiểu rõ tình huống đã làm huyên náo đến xôn xao dư luận, nhất định cũng sẽ im ắng điều tra giống như hai người các cô.
Thậm chí mối quan hệ của chị cả rộng hơn hai cô nhiều, càng có thêm nơi để phát huy.
Đương nhiên điều quan trọng nhất là, đây là một cơ hội tốt để giải trừ hiểu lầm, hóa giải một bộ phận mâu thuẫn để cho quan hệ giương cung bạt kiếm giữa hai người cũng có thể thoáng hòa hoãn đôi chút.
Nhưng phản ứng đầu tiên của Minh Kiều lại là nàng làm mục tiêu nhằm kiềm chế dì út, không có ý thức tương tự.
"Vậy chính cô thì không quan trọng sao?" Lời giải thích sắp ra khỏi miệng, cuối cùng biến thành câu chất vấn nhẹ như nỉ non, ánh mắt Đường Hiểu Ngư dời đi một chút, rơi vào xa xăm.
Suy nghĩ, cảm xúc, sự an toàn của cô không quan trọng sao?
"Cô đau lòng cho tôi hả!" Minh Kiều lập tức lấy lại tinh thần, mèo vờn chuột tiến tới.
"Tôi đang nói chính sự với cô." Đường Hiểu Ngư dù đã quen với việc Minh Kiều khi nói chính sự thỉnh thoảng sẽ không chịu ngồi im, bốc lên đủ loại ý nghĩ xấu, nhưng vẫn cảm thấy đau đầu.
"Việc này cũng rất chính mà." Minh Kiều hợp tình hợp lý, tay chống lên tay vịn sofa, thân thể chậm rãi nghiêng về phía trước: "Mau nói, có phải cô quan tâm tôi không?"
Theo mùi tường vi nhàn nhạt đến gần, lại nhìn bàn tay trắng nõn đang kích động muốn duỗi tới kia, Đường Hiểu Ngư biết nếu cô không đưa ra đáp án khiến Minh Kiều hài lòng, nàng nhất định sẽ dán lên người cô.
"Là bạn, đương nhiên tôi quan tâm cô rồi." Đường Hiểu Ngư nói xong, cảm thấy vừa bất đắc dĩ vừa bực mình, trong con ngươi đen kịt lưu chuyển ánh sáng tựa như đầm nước lạnh: "Cô chỉ mới ba tuổi thôi à?"
Cô hiếm khi toát ra sự tức giận rõ rệt, khiến cho gương mặt hoàn hảo như khắc ngọc khi nàng ngồi yên lập tức trở nên tươi sống hơn.
Minh Kiều cười tủm tỉm đánh giá cô, thuần thục nhưng không có thành ý chắp hai tay lại trước ngực: "Ừm, tôi đã tốt nghiệp lớp lá đâu."
Đương nhiên nàng biết Đường Hiểu Ngư quan tâm nàng, nhưng sự thiên vị và quan tâm rõ ràng so với im lặng không nói càng khiến nàng đắc ý và vui vẻ hơn, cho nên nàng lại không kiềm chế được bản năng mèo nghịch bóng len.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!