Chương 4: (Vô Đề)

Đường Hiểu Ngư đặt hòm thuốc ở cạnh giường, nghe vậy bèn dừng tay lại: "Đã nói là bảo vệ cô rồi thì tôi sẽ tuân thủ."

Dù cho có bao ân oán vắt ngang giữa cô và Minh Kiều, cô cũng sẽ không bỏ mặc người ta lúc hiểm nguy, không chỉ bởi vì không muốn thấy người nhà họ Minh khổ sở vì mất đi nàng, mà còn là vấn đề nguyên tắc nữa.

Đương nhiên Minh Kiều biết theo tính cách của cô thì đã nói là sẽ làm, không những vậy, còn dốc hết sức vào làm.

Nhưng giờ nàng còn tò mò về hòm thuốc này hơn.

Nguyên chủ vừa bị đuổi khỏi nhà không bao lâu, đồ linh tinh nhỏ nhặt như hòm thuốc còn chưa kịp mua, nên hòm thuốc này không thể bị Đường Hiểu Ngư tìm thấy ở trong nhà được.

Nếu không phải đồ trong nhà, chẳng nhẽ là gọi shipper đưa đến sao?

Nhưng đến khi Đường Hiểu Ngư lấy ra băng gạc và một số loại thuốc lạ lẫm, nàng liền bỏ qua cái suy đoán không có sức thuyết phục kia sang một bên.

Hệ thống tức thời phát biểu cái nhìn: [Kí chủ, hòm thuốc này chắc là đồ nhân vật chính mang theo bên mình.]

Không đợi Minh Kiều đoán Đường Hiểu Ngư giấu hòm thuốc to đùng thế này ở đâu, nó đã nói tiếp: [Tôi đoán rằng nhân vật chính có lẽ có dị năng hệ không gian.]

Minh Kiều rất hâm mộ loại năng lực nổi tiếng này.

Nàng nhanh chóng học được cách giao lưu với hệ thống bằng tâm trí: [Ta nghe nói loại dị năng này hình như cho cả linh tuyền chữa bách bệnh, làm đẹp đủ kiểu, còn có thể xây nhà, làm ruộng, chăn nuôi động vật nữa.]

Hệ thống trầm mặc nửa ngày mới chật vật hỏi: [Ai bảo thế?]

Minh Kiều: [Uhmmm, nhân vật chính bộ truyện khác bảo ta thế.]

Hệ thống: Được rồi kí chủ, tôi biết nguyên nhân cô hiểu công việc thế rồi, hóa ra là con nghiện tiểu thuyết chính hiệu luôn.

Đường Hiểu Ngư mở hòm thuốc, thấy dáng vẻ bay lên chín tầng trời của Minh Kiều thì mở miệng nói: "Được rồi, c** q**n áo ra đi."

Minh Kiều ngượng ngùng nói với hệ thống: [c** q**n áo á, đến khâu lấy thân báo đáp nhanh vậy sao? Nhanh quá, ta còn chưa kịp chuẩn bị gì cả.]

Hệ thống im lặng: [Kí chủ cô thật là!]

Ý của người ta là muốn sơ cứu vết thương cho cô.

Mà kí chủ cũng chỉ dám nói với nó thôi, ở trước mặt nhân vật chính thì lại đứng đắn ra mặt.

Minh Kiều gật đầu, cởi cúc bộ váy liền áo đang mặc ra, may là váy này không phải váy mặc qua đầu, không thì lại phải dùng kéo cắt ra.

Đường Hiểu Ngư cấp tốc xem vết thương của nàng, quả nhiên thấy được vết thương lớn vốn rất dữ tợn giờ chỉ bé bằng sợi chỉ, thế nên người này mới có tinh thần như bây giờ.

Nhưng mà vết thương lành nhanh đến mức này thì chắc chắn không chỉ bởi vì năng lực của cô được.

Nét trầm tư hiện lên trong con ngươi đen nhánh của Đường Hiểu Ngư, nhưng cô không hỏi.

Chuyện đêm nay để cô kết luận được rằng Minh Kiều có bí mật, nhưng giờ chưa phải lúc thích hợp để dò hỏi, mà có hỏi thì chưa chắc Minh Kiều đã chịu nói thật.

Ánh mắt cô chuyển đến vết máu nhạt màu đông thành mảng lớn trên làn da trắng bóc nõn nà của Minh Kiều, phảng phất như nhìn thấy hoa hồng nở rộ trong bão tuyết, đẹp đến ngạt thở.

Đường Hiểu Ngư bỗng thấy có chút mất tự nhiên, ngay cả đầu ngón tay đỡ lấy vai Minh Kiều cũng đã nóng lên.

Cô nhanh chóng rút tay về, lần nữa đứng thẳng dậy.

Thấy Minh Kiều dùng cặp mắt đào hoa trắng đen rõ ràng kia nhìn chăm chú vào cô như đang thấy kì quái, ngay lập tức ổn định tâm trạng: "Tôi đi lấy chậu nước."

Minh Kiều nở nụ cười: "Ừ, phiền cô rồi."

Đến khi lấy nước về, mấy tia mất tự nhiên trong lòng Đường Hiểu Ngư cũng đã tiêu tán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!