Chương 38: (Vô Đề)

Hoa nở hai bông, mỗi cành một sắc.

Lúc này Đường Hiểu Ngư và Tạ Sở vốn là trung tâm đề tài của người khác đang tạm biệt nhau.

Nói chính xác là Tạ Sở tự mình đến mời Đường Hiểu Ngư cuối tuần đến trang viên hoa oải hương của một người bạn để ngắm cảnh, đương nhiên không chỉ có hai người bọn họ đi mà còn có người khác, Tạ Sở thậm chí còn nói nếu Minh Duyệt rảnh rỗi có thể dẫn cô bé đi cùng.

Đường Hiểu Ngư vốn có ý mặc cho anh ta tiếp cận, đương nhiên sẽ không cự tuyệt, nhưng lúc nhận lời cũng cố ý trầm tư một hồi mới trả lời anh ta.

Chuyện đã chốt, Tạ Sở cũng không ở lại thêm làm gì. Đường Hiểu Ngư tiễn anh ta, đứng ở cửa, nhìn xe của anh ta chạy xa, không khỏi lâm vào trầm tư.

Nhà họ Tạ và nhà họ Minh là thế giao, nhưng bắt đầu từ thế hệ mẹ bọn họ, hai nhà lui tới cũng không còn thân cận như thế hệ trước. Đến sau này cha Tạ Sở cưới mẹ Tạ Sở, vị phu nhân kia là bạn khá thân với mẹ, hai gia đình có chút xa cách mới lại lui tới mật thiết.

Sau đó vị phu nhân kia qua đời, nhà họ Minh rất chiếu cố Tạ Sở vì mất mẹ sớm.

Có tầng quan hệ này, hành động mấy ngày nay của Tạ Sở không hẳn là đột ngột, anh ta cũng là người nắm rất chắc sự chừng mực. Cho dù trong lòng Đường Hiểu Ngư đã nảy ra rất nhiều hoài nghi và đề phòng với anh ta, nhưng cũng phải thừa nhận rằng cử chỉ của anh ta không hề vượt quá phạm vi của người quen bình thường.

Nhiệt tình lại không mập mờ, cũng sẽ không cố ý tìm cơ hội nói chuyện riêng với cô.

Thậm chí, nếu không phải vì trong lòng có hoài nghi, theo đuổi cô đúng là một con đường tắt rất có lợi. Nếu chỉ đơn thuần nhìn hành động của Tạ Sở, Đường Hiểu Ngư rất khó nhận định anh ta có tâm tư như thế.

Lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên Tạ Sở chân chính mời cô ra ngoài, tuy rằng không phải hẹn một mình cô nhưng cũng đáng để chú ý.

Đây là muốn tiến thêm một bước nữa đúng không? Ví dụ như từ người quen chuyển thành bạn.

Đường Hiểu Ngư suy nghĩ trong chốc lát nhưng không có nhiều manh mối, lại nghĩ đến loại biến hóa này chắc sẽ không lập tức tạo nên bất lợi cho Minh Kiều.

Chỉ cần nàng vẫn ngoan ngoãn ở trong phòng sách, cho dù là Thợ săn tìm đến cửa cũng không làm tổn thương được nàng.

Ý niệm này khiến cho tâm thần có hơi phập phồng của Đường Hiểu Ngư, khi hoang mang biến hóa của Tạ Sở chỉ là dò dẫm tiến bước hay là có nguyên nhân khác, một lần nữa ổn định trở lại.

Nghĩ đến Minh Kiều, cô lại nghĩ đã mấy ngày không đến phòng sách rồi, có lẽ đêm nay nên trở về xem một chút.

Ý tưởng vừa mới nảy ra, tầm mắt đã thoáng nhìn thấy Minh Duyệt sải bước đi tới từ lối nhỏ bên cạnh, hoặc chính xác hơn là buồn bực mà xông về phía trước.

"Minh Duyệt."

Minh Duyệt vẫn cứ đắm chìm trong suy nghĩ của mình, tuyệt nhiên không để ý tới Đường Hiểu Ngư ở gần đó, nghe thấy giọng nói của cô thì phản xạ nhanh hơn đầu óc, bước chân khựng lại: "Chị."

Đường Hiểu Ngư xem xét cô bé, nhìn hai hộp cơm giữ ấm xách trong tay cô bé, tiếng lòng khẽ động: "Sao lại tức giận đùng đùng thế."

Minh Duyệt nghiêm mặt: "Chị ấy đặt biệt danh cho em, gọi em là bé mèo đen."

"Chị ấy" là ai thì không nói cũng biết.

Trong đôi mắt màu mực của Đường Hiểu Ngư đong đưa chút ý cười, giống như từng chấm sao nhỏ rải rác trên bầu trời đêm, xinh đẹp mà sáng tỏ.

Minh Duyệt nhạy bén nắm bắt được cảm xúc này, càng tức giận: "Em giống mèo chỗ nào, hơn nữa sao lại phải cố ý thêm chữ bé chứ?"

Cho nên, đây mới là lí do em tức giận hả?

Đường Hiểu Ngư không có thú vui ác như Minh Kiều, quyết đoán trải chuyện chính ra nhằm phân tán lực chú ý: "Vừa rồi Tạ Sở đã tới."

Minh Duyệt vừa nghe cái tên này, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén, lỗ tai mèo vô hình như dựng thẳng lên: "Anh ta tới làm gì?"

Đường Hiểu Ngư ý bảo cô bé vào trong nói chuyện, thuận tay nhận lấy hai hộp cơm giữ ấm cô bé mang theo: "Anh ta hẹn chúng ta đi trang viên hoa oải hương ở Tây Sơn, thời gian đúng vào cuối tuần, em đi không?"

Minh Duyệt trầm tư một chút rồi lắc đầu: "Em ở lại thành phố."

Lỡ như có tình huống bất ngờ gì, cô bé hành động cũng thuận tiện hơn, vã lại cô bé cũng biết Tây Sơn ở đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!