Chương 36: (Vô Đề)

Minh Kiều ngẩng đầu theo bản năng, kinh ngạc và hoang mang thoáng hiện nơi đáy mắt, nàng cho rằng Minh Duyệt không muốn nhìn thấy nàng, chỉ vì xuất phát từ tinh thần trách nhiệm mới...! Nhân tiện, cô bé thực sự là một đứa trẻ rất có trách nhiệm.

Như vậy xem ra, nàng và Đường Hiểu Ngư tuy rằng không có quan hệ huyết thống, nhưng về phương diện trách nhiệm cùng đạo đức thì thật sự rất giống như được di truyền.

[Cô bé tới, chắc là tới xác nhận trạng thái sinh mạng của ta.] Minh Kiều nhẹ giọng cười cười, [Đi, ra ngoài xem một chút.]

Hệ thống dừng lại vài giây mới trả lời như đột nhiên có phát hiện mới: [Kí chủ, hình như có gì đó sai sai, em gái cô tựa hồ phát hiện gì đó, đang tìm kiếm chung quanh.]

Minh Kiều nghe thấy tiếng lòng mình căng chặt: [Chẳng lẽ là Thợ săn phát hiện ta sống trong phòng sách rồi?]

Lại còn vừa hay bị Minh Duyệt đang tới xem phát hiện? Một tên sát thủ chuyên nghiệp lại phế như vậy sao?

Minh Kiều trầm ngâm, hay là hắn ta cố ý để Minh Duyệt phát hiện, dẫn cô bé vào bẫy.

Dù sao trước đó, từ phản ứng của Đường Hiểu Ngư và Minh Duyệt khi nhắc tới Thợ săn có thể nhìn ra hai người trước kia có ân oán rất sâu với Thợ săn.

Nói vậy bỏ chuyện của nàng sang một bên, Thợ săn đặt bẫy dẫn bất kì ai trong số các cô mắc câu cũng không đáng kỳ quái.

Hệ thống cũng có suy đoán về phương diện này: [Đừng vội kí chủ, tôi đang mở rộng phạm vi tìm kiếm, rất nhanh có thể...! Ôi, sao lại là nàng ta!]

Minh Kiều: [Bé ngoan không đố người.]

Ngữ khí hệ thống mười phần kinh ngạc: [Kí chủ, là Tiểu Ảnh!]

[Tiểu Ảnh ở gần đây?] Minh Kiều cũng rất kinh ngạc, đại não nhanh chóng chuyển động: [Sao nàng ta lại xuất hiện ở gần đây chứ, nhạy cảm đến vậy sao? Hôm đó phát hiện ra ta ngoài tòa cao ốc à.]

Nhưng lấy tính cách Tiểu Ảnh bày ra mà xem, nàng ta càng giống loại đã bị phát hiện thì trước tiên sẽ cản người lại hỏi rõ ràng.

Giọng điệu hệ thống có chút áy náy: [Nàng ta chưa từng tiến vào phạm vi phòng sách, tôi không phát hiện ra.]

Chuẩn xác mà nói là Tiểu Ảnh chưa từng bước vào khu vực mà nó lấy phòng sách làm trung tâm dò xét.

[Không biết là hôm nay nàng ta mới tới hay là đã tới mấy lần rồi.]

Minh Kiều biết nó không phải là camera giám sát hoàn toàn tự động không cần tiêu hao năng lượng, không thể nhìn thấy mọi ngóc ngách của thế giới, có thể giúp nàng phát hiện tình huống ở Tường Vi Viên đã là sự cẩn thận của nó, cho nên cũng không cảm thấy thế nào.

Giọng điệu nàng thoải mái nói: "Thống, mi học ta lại không học được tinh túy, mi xem ta có bao giờ vì một chuyện tự trách mình không.

Gặp phải việc gì đừng vội vàng trách mình, mà hãy tìm kiếm sai lầm của kẻ thù.]

Tuy rằng hiện tại còn không biết được Tiểu Ảnh là địch hay bạn.

Hệ thống biết kí chủ đang khuyên bảo mình, cảm động rồi lại thở dài: [Tôi nhất thời có thể chưa đuổi kịp cảnh giới của kí chủ, hơn nữa nếu người ở gần không phải Tiểu Ảnh mà là Thợ săn, là kẻ đào tẩu nguy hiểm khác, bởi vì sơ suất của tôi hại chết cô thì phải làm sao.]

Minh Kiều đứng lên, tầm mắt phi ra ngoài cửa sổ: [Đây không phải là sơ suất của mi, chúng ta đâu có ký hợp đồng bảo hộ, mi cũng chẳng phải vệ sĩ 24/24 bên người ta.]

[Lại nói.] Nàng cong môi cười: [Nếu ta chết thì cũng là số mệnh.]

Hệ thống im lặng.

Minh Kiều lại nở nụ cười: [Nói đùa đấy, con người ta không tin vào mệnh số đâu.]

Nàng nói: [Nhưng tóm lại, xảy ra chuyện liền đổ trách nhiệm lên đầu đồng bọn là chuyện chỉ phế vật mới làm.

Ta không làm điều mất phẩm vị như thế đâu.]

Hệ thống rốt cục lại mở miệng: [Kí chủ.]

Minh Kiều nhướng mày: [Hả?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!