- --o0o---
Minh Kiều nói cho cùng cũng không phải là người chậm chạp gì, nàng nhận ra tâm tình Đường Hiểu Ngư thay đổi, tuy không bắt được gợn sóng nhưng cũng nhạy cảm phát giác được cô đang không mấy vui vẻ.
"Cô sao vậy?"
Ý niệm trong đầu nàng nhanh chóng chuyển động, kết hợp với kinh nghiệm có được từ bạn bè trước kia, như có điều ngộ ra, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Đường Hiểu Ngư.
Đường Hiểu Ngư không ngờ Minh Kiều lại nhạy bén đến vậy, dù sao ngay cả bản thân cô cũng không hiểu mình đang sa sút vì điều gì nữa.
Nhưng trong tầm mắt, Minh Kiều đã đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rất nhanh có nhiệt độ mềm mại cùng tường vi kề sát, Minh Kiều ngồi trên tay vịn sofa mà cô đang ngồi.
Cô ngẩng đầu trong vô thức, chỉ thấy ánh mắt Minh Kiều sáng lấp lánh nhìn cô chằm chằm, khóe miệng càng cong lên độ cong đẹp mắt, tràn ngập tự tin nhất định phải có được.
Đường Hiểu Ngư bị nụ cười của nàng làm váng mắt, trong lòng lại có phần bối rối khó hiểu, miễn cưỡng duy trì giọng điệu không khác ngày thường: "Đừng ngồi đây."
Minh Kiều có bao giờ ngoan ngoãn nghe lời đâu, không chỉ không đi mà còn dựa vào gần hơn, cánh tay cũng dùng lực không mạnh không nhẹ nâng lưng cô lên: "Tôi hiểu rồi, Dạ Oanh."
Đường Hiểu Ngư không biết nàng hiểu được cái gì, chỉ có thể nhân động tác của nàng mà thẳng lưng theo bản năng, cách nàng gần hơn nữa.
Nhiệt độ lòng bàn tay xuyên qua chiếc áo sơ mi mỏng kia thật ra cũng không nóng rực, nhiệt độ cơ thể của chủ nhân bàn tay như luôn lành lạnh nhưng xúc cảm kia lại tựa một đám lửa rơi xuống.
Ban đầu không cảm thấy gì, tới lúc nóng rực thì lửa đã cháy vượng như muốn xuyên thấu qua quần áo mỏng manh mà lan tràn, cho đến khi đốt cháy ngực cô.
Đường Hiểu Ngư giơ tay lên muốn đẩy nàng ra xa chút, nhưng lần đầu tiên cô phát hiện cánh tay mình không linh hoạt như trong tưởng tượng, chậm chạp mà tê dại.
Đúng lúc này thanh âm mỉm cười của Minh Kiều truyền đến: "Tôi biết cô đang ghen."
Đường Hiểu Ngư ngẩn ra, mở to đôi mắt nhìn nàng.
Tâm tình của Minh Kiều hiện giờ rất tốt, trước nay chưa từng tốt đến thế.
Trước kia nàng từng có khá nhiều bạn bè, biết giữa bạn bè cũng sẽ có dục vọng chiếm hữu, cũng sẽ có hành vi ghen tuông, liên tưởng đến sự thay đổi cảm xúc vừa rồi của Đường Hiểu Ngư, nàng đã hiểu.
Đường Hiểu Ngư nhất định cũng đã coi nàng là bạn bè, cho nên nhìn thấy nàng tỉ mỉ chuẩn bị quà cho một người bạn khác mới có thể mất mát như vậy.
Ai không muốn bạn bè mình đối xử với mình theo cách độc nhất vô nhị, quý như chính họ chứ.
Cho nên bất kể là loại tình cảm gì cũng sẽ có d*c v*ng cá nhân.
Tình thân, tình bạn hay tình yêu đều giống nhau, không nên quá mức thần thoại một loại tình cảm nào đó, cũng không phải tự thấy có tư tâm là không chấp nhận nổi, chỉ cần có thể nắm giữ cân bằng trong đó đã rất tốt rồi.
Nghĩ thông suốt, tâm tình của Minh Kiều cực kì tốt, nàng cảm thấy nếu Đường Hiểu Ngư cũng muốn, đừng nói là thiết kế cho cô một cái váy, cho dù là mười cái, trăm cái cũng không thành vấn đề.
Nàng hơi khom người, bắt giữ từng đợt sóng cảm xúc lớn đang dập dềnh trong mắt Đường Hiểu Ngư bởi vì bị nàng nhìn thấu tâm tư.
Đôi mắt của cô thực sự rất đẹp, vừa sâu lại vừa đen, tựa như viên ngọc trai đen tuyệt mĩ nhất trên đời.
Con người cũng vậy, tuy rằng suy nghĩ cũng rất nhiều nhưng dù là tâm tư hay tính cách đều rất thuần túy sạch sẽ.
"Cô ghen rồi, cô để ý tâm tư của tôi hướng về phía ai, không còn chỉ coi tôi là nạn nhân đáng thương nữa."
Giọng điệu của nàng chắc chắn: "Cô bắt đầu coi tôi là bạn rồi."
Lời nói của Minh Kiều khiến trong lòng Đường Hiểu Ngư chợt buông lỏng, cô cũng xem nhẹ sự căng thẳng ban đầu của mình rốt cuộc là vì sao.
Sau khi thả lỏng chính là ngượng ngùng sâu hơn, cô không dám dùng sức đẩy người ra, chỉ muốn nhẹ nhàng đẩy cánh tay ôm sau lưng cô ra nhưng không thành công: "Đừng nghịch nữa."
"Tôi có nghịch gì đâu." Minh Kiều thật vất vả mới nhìn thấy độ thiện cảm vô hình tăng lên rõ rệt, rốt cuộc không cần cân nhắc lung tung như ngắm hoa trong sương mù nữa, làm sao chịu dễ dàng buông tha: "Dạ Oanh, cô nói cho tôi biết đi, có phải cô không còn ghét tôi nữa rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!