Phòng bếp trong phòng sách cũng không quá rộng rãi, hai người đứng ở bên trong dù không đến mức chật chội nhưng ít nhiều không tự tại bằng một mình.
Cũng may Đường Hiểu Ngư không cần Minh Kiều hỗ trợ làm gì, rửa sạch đồ ăn và hoa quả buổi tối ăn là được.
Cô đã sớm được chứng kiến uy lực của sát thủ phòng bếp, phòng sách rất tốt, cô còn muốn ở thêm vài năm nữa.
Minh Kiều nhanh chóng rửa sạch rau củ quả theo Đường Hiểu Ngư phân phó, sau khi rửa sạch lại nhìn hai tay trống rỗng của mình, luôn muốn giúp đỡ thêm một chút nhưng lại có loại cảm giác không thể nhúng tay vào, mà cứ như vậy yên tâm thoải mái đi ra ngoài chờ lại thành không biết xấu hổ.
"Cô đang chuẩn bị làm gì thế, làm sủi cảo à?" Nàng nhìn Đường Hiểu Ngư nhào bột mì, bên cạnh là phần nhân bánh đã mua sẵn.
Đường Hiểu Ngư khẽ gật đầu: "Làm ít sủi cảo với hoành thánh."
Nếu như không phải vì khẩu vị khác nhau, tự mình làm nhân quá tốn thời gian, cô càng muốn tự chuẩn bị toàn bộ hơn.
Nhưng cho dù là vậy thì Minh Kiều cũng có chút cảm động: [Bận rộn như vậy, còn quan tâm ta có ăn được cơm không, ăn cơm có lành mạnh không nữa, cô ấy thật tốt quá.]
Hệ thống: [Thân thể và trái tim của cô đều dành cho cô ấy rồi, lần này lấy gì để báo ân? Nếu không thì làm cho cô ấy một chiếc váy đi.]
[Ta đang nói nghiêm túc.
] Minh Kiều khoanh tay, vừa thưởng thức bóng lưng mảnh khảnh vẫn thẳng tắp của Đường Hiểu Ngư, vừa hỏi trong lòng: [Mi nói xem, cô ấy đối xử tốt với ta như vậy, có phải sớm muộn gì quan hệ của chúng ta sẽ có thể tiến thêm một bước không?]
Hệ thống ngạc nhiên, tiến thêm một bước, tiến thế nào? Nó suy nghĩ một chút, chọn một suy đoán hợp lý nhất để thăm dò: [Cho nên kí chủ, cô muốn kết bái chị em với nhân vật chính hả?]
Nói xong cảm giác vẫn không đúng lắm: [Hai người đã là chị em trên danh nghĩa rồi mà.]
Sở dĩ nói là trên danh nghĩa, bởi lúc nàng bị đuổi ra khỏi nhà, hộ khẩu đã dời ra khỏi nhà họ Minh, chẳng qua chuyện này không bị gióng trống khua chiêng mà công bố ra bên ngoài thôi.
Dì út phỏng chừng cũng không biết, không thì động tác của dì ta đã đẩy nhanh hơn rồi.
[Suy nghĩ của mi quá nông cạn.
] Minh Kiều nói rất sâu sắc: [Giữa người với người ngoại trừ thân tình còn có tình bạn, ý ta là có lẽ có một ngày nào đó, ta có thể thành bạn với Đường Hiểu Ngư.]
Khi ấy, nàng có thể quang minh chính đại gọi tên cô.
Minh Kiều nói chuyện phiếm với hệ thống trong chốc lát, bên kia Đường Hiểu Ngư đã nhào bột xong.
Minh Kiều nhìn thấy ngón tay trắng nõn của cô linh hoạt tung bay, rất nhanh đã chia bột thành từng phần đều nhau, thăm dò nói: "Hay là tôi giúp cô gói, khụ khụ, tóm lại để tôi thử đi.
"
Đường Hiểu Ngư nhớ tới hậu quả của lần để nàng hỗ trợ đó lúc ở Tường Vi Viên, im lặng rồi lại kiên quyết lắc đầu: "Cô có thể ra ngoài chờ tôi."
"Nhưng cô chẳng mấy khi về, tôi muốn nói chuyện với cô.
" Minh Kiều nhẫn nhịn, vẫn đưa tay sờ lên một miếng bột nhỏ trên bàn bếp, tò mò xoa qua nhéo lại trong tay.
Nàng cũng biết hôm nay Đường Hiểu Ngư trở về là vì để nấu cho nàng mấy món ăn nhanh này, như sợ nàng ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài sẽ bị hạ độc chết vậy.
Ngày mai ngày mốt, có lẽ khoảng một tuần, Đường Hiểu Ngư có thể sẽ không trở về phòng sách nữa.
Nàng vừa nói chuyện vừa chuyên tâm n*n b*p bột mì, không để ý tới động tác tay Đường Hiểu Ngư đã dừng lại: "Hôm qua bé mèo đen! Sơn Tước ở đây, tôi không tiện hỏi lắm, cô đi điều tra có gặp nguy hiểm hay phiền toái gì không?"
"Nếu có chuyện gì, ngàn vạn lần đừng cậy mạnh, cứ nhờ bạn bè của cô hỗ trợ đi.
" Nàng nói vậy mà trong lòng bỗng nhiên nổi lên một tia mất mát, tựa hồ ngoại trừ thân phận đối lập giữa thiên kim thật giả, dị năng giả và người bình thường cũng ngăn cách nàng và Đường Hiểu Ngư thành người hai thế giới.
Minh Kiều nói xong mới nhận ra phòng bếp có hơi yên tĩnh, ngẩng đầu theo bản năng, phát hiện Đường Hiểu Ngư đang dùng đôi mắt như hắc ngọc kia nhìn nàng chăm chú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!