Minh Kiều nói muốn thiết kế quần áo để báo đáp Thời Nhan cũng không phải nói đùa với hệ thống, trên thực tế từ khi sinh ra ý nghĩ này, cảm hứng của nàng cũng bắt đầu nảy chồi, ý tưởng đại thể đã thành hình trong đầu.
Bây giờ đi đến studio là để thảo luận với các nhà thiết kế giàu kinh nghiệm, nếu có vấn đề nào cũng có thể học hỏi kịp thời.
Nàng mang tâm tư như vậy bước vào cửa studio, hơi lạnh thổi tới, cô gái lễ tân đã quen việc nàng đến điểm danh nhiệt tình chào hỏi nàng.
Minh Kiều cũng đáp bằng một nụ cười thanh thoát, ngay sau đó lại bị một dải đỏ rực hấp dẫn sự chú ý.
Là thiếu nữ lần trước nhìn thấy, nàng ta và Minh Kiều đối mặt, ánh mắt lại không chút gợn sóng mà liếc Minh Kiều, đi vào thang máy lên tầng.
Mà lần này Minh Kiều đã nhìn rõ nàng ta hơn, nhận thấy nàng ta có khi là con lai, đồng tử lại có màu xám bạc mờ mịt như sương mù.
Đã là người mẫu thì đương nhiên chiều cao của nàng ta cũng không thấp, nhưng lại không phải loại người cao đến mức có cảm giác áp bách, khuôn mặt cực tinh xảo, khí chất lại rất lạnh lùng như một con búp bê xinh đẹp vô hồn vậy.
Cô gái ở quầy lễ tân chú ý tới tầm mắt của Minh Kiều, âm thầm xích lại gần: "Boss, cô cũng bị mỹ mạo của Tiểu Ảnh hấp dẫn rồi sao.
Cô ấy đúng là rất đáng yêu, nhưng lại không hề thích nói chuyện với mọi người."
Đây là một cô gái có tính cách vốn rất nhiệt tình, còn khá mê sắc đẹp nữa, sau khi quen biết thì nói chuyện rất tùy ý.
"Tên cô ấy là Tiểu Ảnh hả?" Minh Kiều quay đầu hỏi cô gái: "Cô ấy là người mẫu hợp đồng của studio chúng ta à?"
Cô gái lễ tân gật đầu: "Đúng vậy, người mẫu chuyên mảng Hán phục và Lolita.
Aiz, lần trước cô ấy mặc phong cách gothic trông như tinh linh hắc ám ấy, đẹp chết đi được."
Minh Kiều bị cô gái chọc cười: "Cô là mèo chín mạng á hả?"
Lần trước hình như cũng đã từng nói câu này: "Ngày nào cũng đẹp chết thế thì chín cái mạng cũng không đủ dùng."
Cô gái lễ tân cười hehe, ngượng ngùng gãi đầu.
Minh Kiều tán gẫu mấy câu với cô gái lễ tân, định đến phòng thiết kế chuyên dụng của mình tìm mấy công cụ thuận tay, thử xem có thể vẽ ra ý tưởng trong đầu hay không.
Lúc vào thang máy, nàng lại nghĩ đến đôi mắt xám bạc xinh đẹp của Tiểu Ảnh, nó thật sự rất độc đáo.
Nàng không nhịn được cảm thán với hệ thống: [Thống này, mi có thấy tỉ lệ xuất hiện mấy bông hoa lạnh lùng gần ta quá cao rồi không.]
Đường Hiểu Ngư, Minh Duyệt, Thời Nhan, còn có Tiểu Ảnh vừa mới thấy đều không phải loại người hoạt bát gì.
Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, hệ thống nghiêm trang nói bậy: [Có lẽ kí chủ cô là thể chất bạc hà mèo trong truyền thuyết, chuyên hấp dẫn meo meo lạnh lùng đây mà.]
***
Khi một người đắm mình trong việc gì đó, thời gian sẽ luôn luôn trôi qua rất nhanh.
Minh Kiều vẽ xong nét cuối cùng, ném bút chì trong tay lên bàn, day day cái cổ đau nhức: "Mệt quá...! Trời tối rồi à?"
Ngoài cửa sổ sát đất, trời đã tối đen, cảnh đêm mấp mé.
Âm thanh của hệ thống giống như một làn gió mát mẻ ngoài cửa sổ chậm rãi bay tới: [Tôi đã nhắc cô hai lần rồi, cô lại không để ý tới tôi.
Ra thì cũng đã ra rồi, nếu không hôm nay cứ qua đêm ở studio đi.]
Minh Kiều suy nghĩ một chút, phát hiện không hề có ấn tượng gì, tất cả chuyện không nhớ rõ đều xem như chưa từng xảy ra, lẽ không thẳng nhưng khí vẫn hùng: [Có hả? Thôi, chuyện xảy ra rồi, so đo cũng vô dụng, trở về mau thôi.]
Nói xong, nàng lưu loát sắp xếp một đống công cụ lại.
Hệ thống: [...]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!