Chương 31: (Vô Đề)

Nói thật, mỗi lần gọi điện thoại cho Thời Nhan, lương tâm bị mất đã lâu của Minh Kiều sẽ lại online trong chốc lát.

Dù sao cũng không như dì út, Thời Nhan là một bá tổng rất bận rộn, thời gian nghỉ ngơi cũng không nhiều, nàng lại còn phải để những âm mưu dương mưu bên cạnh mình làm phiền cô ấy nữa.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, Minh Kiều cười tủm tỉm chào hỏi: "Thời tổng lại đang bận công việc à?"

Đầu dây bên kia có tiếng thở khẽ truyền đến, nhưng hiếm thấy không có âm thanh lật tài liệu.

Minh Kiều nhạy bén nhận ra gì đó: "Sao không nói gì thế, có phải chuyện tôi nhờ cậu có manh mối rồi không?"

Thời Nhan rốt cuộc mở miệng, thanh âm lại không thấy khác thường gì: "Cậu gọi cho tôi chỉ để hỏi cái này thôi hả?"

"Cũng không phải chỉ mỗi hỏi cái này." Minh Kiều chậm rãi nói: "Bây giờ tôi ở bên ngoài nhưng không nói cho dì út biết, lừa dì ấy là đang ở nhà đứng tên cậu.

Nếu dì ấy gọi cho cậu, nhớ đừng nói lỡ miệng đấy."

Nàng nghĩ dì út sẽ không gọi điện thoại cho Thời Nhan vì dù sao dì ta và Thời Nhan cũng không quen thân gì cho lắm, nhưng cứ phòng trước khỏi họa.

Còn việc dì út có đi điều tra hiện giờ nàng đang ở đâu hay không, càng không cần lo lắng.

Thời Nhan, với tư cách là người thừa kế đại gia tộc, sở hữu vô số bất động sản, dì ta sẽ không dễ điều tra đâu.

Cho dù có nghiêm túc điều tra cũng không tra được, mà không tra được mới chứng minh nơi nàng ẩn nấp rất an toàn.

Thời Nhan dừng một chút mới hỏi: "Vì sao phải nói dối dì ấy, không phải hai người thân mật nhất sao?"

Nếu là trước kia, Thời Nhan tuyệt đối sẽ không hỏi câu này, ít ra là sẽ không hỏi cứng rắn như vậy, tính cách cô ấy thẳng như cột điện chứ không phải là không có EQ.

Minh Kiều hiểu rõ, trong lòng càng khẳng định suy đoán của mình, nhẹ giọng cười: "Xem ra cậu đã tra được vài thứ rồi."

Nhưng hẳn còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào với nàng.

"Cậu đã sớm biết là dì ta phái người giám thị cậu." Giọng điệu Thời Nhan rất ngưng trọng, còn trộn lẫn hoang mang vô tận: "Chúng ta gặp mặt rồi nói."

Minh Kiều nói: "Không thể nói là đã sớm biết, chỉ suy đoán là dì ấy thôi.

Bây giờ cậu đã giúp tôi xác minh đó là dì ấy, thế nên tôi mới không ngạc nhiên."

"Tại sao?" Thời Nhan rất khó hiểu.

Vì sao dì út phải giám thị Minh Kiều, vì sao Minh Kiều lại sớm hoài nghi là dì út, điều này hoàn toàn vượt quá nhận thức của cô ấy cho tới nay.

"Nói thật thì tôi cũng rất muốn biết, nhưng có một số câu trả lời chỉ có dì ấy mới biết rõ." Minh Kiều rũ mắt xuống, thanh âm cực độ bình tĩnh.

"Thế sau này cậu định làm thế nào?" Thời Nhan hỏi.

Minh Kiều không trả lời, chỉ hỏi: "Ngoại trừ chuyện dì ấy giám thị tôi ra, cậu còn phát hiện gì khác không?"

Thời Nhan: "Tin đồn Đường Hiểu Ngư là con gái riêng xôn xao đợt trước cũng là dì ta phái người lan truyền."

Minh Kiều suy tư, cảm thấy rất hợp lý, nguồn gốc của lời đồn là từ chỗ nguyên chủ truyền ra ngoài, nhưng nếu không có dì út tận sức ủng hộ, quả thật sẽ không náo loạn lớn đến mức như vậy.

Nàng cũng không cảm thấy Thời Nhan tra được quá ít thứ, hiện giờ mới chỉ là giai đoạn đầu kịch bản, hành động tìm đường chết của nguyên chủ vẫn có hạn, động tác của dì út đương nhiên cũng không nhiều.

Thời Nhan nghe nàng im lặng, nhớ tới chuyện xảy ra cách đây không lâu, trong lòng nổi lên một tia áy náy: "Xin lỗi, tôi cũng tưởng là cậu."

Không đâu bạn ơi, tôi tuyệt đối không oan, chỉ có mỗi việc gánh nồi chung thì dì út đẩy toàn bộ cho tôi mà thôi.

"Không cần xin lỗi đâu." Minh Kiều nhẹ giọng cười: "Trong chuyện này tôi cũng không trong sạch tuyệt đối."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!