Chương 30: (Vô Đề)

"Dì út ạ?"

Trong ống nghe, giọng nói của dì út nghe không rõ cảm xúc, sau khi hàn huyên đơn giản thì đi thẳng vào chủ đề: "Kiều Kiều, chuyện con nhờ dì giúp con điều tra đã có khởi sắc rồi, nhưng mà nói qua điện thoại thì không tiện lắm, con đang ở đâu? Chúng ta gặp nhau đi."

Minh Kiều chần chờ một chút: "Thật ạ? Chỗ ở này của bạn con rất xa, dì đến tận đây thì không tiện cho lắm, cứ để con đi gặp dì đi."

Dì út dừng một chút: "Thế cũng được, đi chỗ club mà lúc trước con thích nhất đi, vừa an toàn, tính bảo mật cũng rất tốt."

Minh Kiều ở trong đầu tìm kiếm tin tức về club kia, nhanh chóng lên tiếng: "Vâng."

Hai người hẹn nhau một tiếng sau gặp, rồi Minh Kiều cúp điện thoại, không còn thảnh thơi vừa nói chuyện phiếm vừa ăn sáng, đứng lên định đi thay quần áo.

Hệ thống hơi kinh ngạc: [Kí chủ, hôm qua cô vừa mới đáp ứng nhân vật chính không ra ngoài mà, có muốn gửi tin nhắn báo cho cô ấy một tiếng không?]

Minh Kiều giơ ngón tay trắng nõn lên môi, làm một động tác im lặng: "Không cần để cô ấy phân tâm chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này, hơn nữa hiện giờ chúng ta đâu phải không có một chút năng lực nào để tự bảo vệ mình chứ."

Năng lực gì cũng không có còn chạy lung tung là muốn chết, có năng lực nhất định đủ để tự bảo vệ mình mà còn sợ đầu sợ đuôi là vô năng.

Còn nữa, chẳng lẽ thật sự có thể trùng hợp đến vậy sao? Đã nhiều ngày Thợ săn im hơi lặng tiếng như xuống mồ rồi, lại cứ lúc nàng đi gặp dì út thì nhảy ra?

Nếu vậy thì...! quá tuyệt.

Hệ thống nghĩ cũng phải, nhưng vẫn nhắc nhở một câu: [Chúng ta vẫn nên đi sớm về sớm, lỡ đâu bị nhân vật chính phát hiện cô lén lút ra ngoài thì không tốt lắm đâu.]

Minh Kiều: [Yên tâm đi, lúc cô ấy về cũng là buổi tối rồi.]

Huống chi nàng cảm thấy mấy ngày nay Đường Hiểu Ngư có lẽ sẽ không về.

Nàng vứt bỏ một khoảnh khắc mất mát trong đầu sinh ra bởi vì ý nghĩ này, rất nhanh về phòng thay xong quần áo, chuẩn bị ra ngoài.

Mà trước khi ra ngoài vẫn như thường lệ bỏ chai thủy tinh Đường Hiểu Ngư đưa vào trong túi xách.

Lại nói tiếp, nàng vẫn chưa hiểu rõ tác dụng chân chính của cái bình thủy tinh này, có lẽ một ngày nào đó phải dùng mới biết được.

Nếu không thì chờ dịp hỏi Đường Hiểu Ngư rốt cuộc nó là cái gì cũng được.

***

Vị trí club cũng không hẻo lánh nhưng hoàn cảnh rất trầm tĩnh thoải mái, bình thường người tới nơi này đều là những cậu ấm cô chiêu đỉnh cấp.

Trên đường tới, Minh Kiều rất lo lắng lại gặp phải kẻ thù gì đó hoặc là người trước kia đắc tội, lại lặp lại xung đột như lần trước với Hứa Đình Đình.

Tuy hệ thống cho rằng nàng có thể biến lo lắng thành chờ mong nhưng đó chưa phải trọng điểm, trọng điểm là nàng đã thuận lợi gặp được dì út mà không có bất kỳ khó khăn trắc trở nào.

Dì út vẫn mặc một bộ váy trắng lãnh diễm cao quý, chỉ là kiểu dáng khác với lần trước, dì ta vẫn rất đẹp nhưng khí sắc vẫn rất nhợt nhạt.

Dưới ánh đèn phòng sáng ngời, trong nháy mắt Minh Kiều nhìn son trên môi dì ta thành máu tươi chảy xuôi.

Nàng có hơi kinh ngạc: [Sao khí sắc của dì ta vẫn kém như thế, chẳng lẽ là mệt mỏi vì giúp ta tra Tạ Sở ư?]

Hệ thống đánh thẳng vào chỗ hiểm: [Nếu vậy, kí chủ cô sẽ cảm động sao?]

[Đương nhiên là sẽ rồi, mi nghĩ ta không có trái tim hả?] Minh Kiều nghiêm túc nói: [Ta không chỉ sẽ rất cảm động, mà còn sẽ càng cố gắng hiếu thuận dì út nữa.]

Hệ thống: [...]

Tuy rằng giọng điệu của kí chủ rất chân thành nhưng nó luôn cảm thấy hiếu thuận này không phải hiếu thuận bình thường, chí ít xác suất lớn là dì út sẽ không quá muốn tiếp nhận phần hiếu tâm này của nàng.

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!