Mấy giây sau hệ thống mới đáp lại: [Đúng, nhưng mà hình như kí chủ không kinh ngạc tí nào?]
"Kinh ngạc cái gì?" Minh Kiều nói, "Đã xuyên thành nữ phụ ác độc trong sách, rồi lại nhận ra mình và nữ phụ ác độc giống nhau như đúc, cả tên cũng trùng nhau, thể nào chẳng có cái hệ thống đi kèm."
Hệ thống im lặng nửa ngày: [Kí chủ cô hiểu thật đấy.]
Thế hệ kí chủ bây giờ thạo nghiệp vụ thật.
Minh Kiều rất muốn vò đầu: "Nên ta hiểu việc không khiến mi bớt lo sao? Khóc cái gì thế?"
Chắc không đến mức vui đến phát khóc đâu chứ.
Hệ thống nãy giờ cứ hu hu híc híc lại càng khóc to hơn: [Hu hu hu xin lỗi kí chủ, tôi đến muộn quá.]
"Vết thương của ta mau lành như vậy chắc là có liên quan đến mi, đúng chứ." Minh Kiều chân thành nói: "Chỉ dựa vào điều này thì ta đã không có tư cách để trách mi chậm trễ công việc nữa rồi."
Không muộn đến tận khâu dâng hoa kính mộ phần đã là tốt lắm rồi, có thể tha được.
"Nhưng ta muốn hỏi mi, thế giới này là thế nào? Nó có hơi khác so với những gì ta biết thì phải."
Không khác hoàn toàn, chỉ là xíu xiu thôi.
Hệ thống không mấy tự tại trả lời: [Xin lỗi kí chủ, tôi cũng như cô thôi, tầm hiểu biết đối với thế giới này bị giới hạn trong nguyên tác.]
Minh Kiều câm nín: "Vậy mi đến để?"
Hệ thống: [Tôi là hệ thống hướng thiện cho nhân vật phản diện, dẫn dắt phản diện, vai phụ, pháo hôi tích cực hướng về phía trước, sống thành chính mình.] Âm điệu của nó dần trở nên buồn bã, [Đó là nhiệm vụ nguyên bản của tôi.]
Minh Kiều bỗng nhiên muốn thu lại lời đã nói ở trên, mi đúng là đến muộn lắm luôn, người cần mi dẫn lối hướng thiện bay biến mất tiêu rồi còn đâu.
"Cho nên giờ nhiệm vụ của mi là?"
Giọng điệu hệ thống càng thêm bi thương: [Thăm dò thế giới mới.]
Minh Kiều:...
Đúng là thay đổi nhiệm vụ bắt kịp thời thế thật.
"Được rồi, nên mi cũng không biết kẻ thần bí muốn giết ta xuất hiện từ đâu, đúng chứ?"
Hệ thống cảm thấy rằng nếu mình cứ trả lời không thì vô dụng quá, thế nên lái sang chủ đề khác để trả lời uyển chuyển hơn: [Kí chủ, dù tôi không biết mặt ẩn của thế giới này, cũng không biết tên kia là ai, nhưng tôi có thể giúp cô mạnh lên, để lần sau nếu cô gặp lại gã thì cho gã xơi đao luôn.]
Đề tài này gợi lên hứng thú của Minh Kiều: "Mi giúp ta mạnh lên bằng cách nào? Mở cửa hàng hệ thống để ta cắn thuốc hả?"
Hệ thống thấm thía nói: [Kí chủ ơi, ở đời làm gì có chuyện không làm mà có ăn đâu chứ, nếu có thì cũng là lừa đảo mà thôi.
Tôi chỉ có thể giúp kí chủ cải thiện thể chất, để cô luyện lại những gì mình vốn có.
Nếu thực lực cũ của cô vẫn còn, thì hôm nay cũng đâu đến mức không chạy nổi chứ.]
Minh Kiều híp mắt, khẽ cười: "Mi vậy mà hiểu quá khứ của ta thật đấy."
[Hệ thống phải có hiểu biết cơ bản về kí chủ thì mới dễ làm việc cùng nhau được.] Hệ thống trả lời đâu ra đấy: [Kí chủ, không cần phải nuối tiếc, tôi không chỉ có thể giúp cô nhanh chóng khôi phục thực lực, mà còn có thể giúp cô vượt bình cảnh, cho cô tiến bước thêm nữa.]
Trong lòng Minh Kiều khẽ cựa quậy, nói thì nghe rất hấp dẫn, nhưng mà...
"Hợp tác kiểu này rất có lợi với ta, nhưng có vẻ chẳng có lợi gì cho mi cả."
Hệ thống nói: [Liên kết với kí chủ hoàn thành được nhiệm vụ chính là thu hoạch của tôi, nếu chỉ có mình hệ thống, không có kí chủ kết nối thì sẽ bị ý thức thế giới bài xích.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!