Cùng lúc đó, Tạ Sở nghe báo cáo của thủ hạ, tiện tay ném tư liệu vừa cầm trong tay trở lại bàn: "Minh Lang đang điều tra tôi."
Dưới ánh đèn sáng ngời lại trải đầy u ám, anh ta ngồi ở vị trí gần cửa sổ, nửa khuôn mặt ẩn trong ánh sáng ảm đạm bên cửa sổ, hơi có vẻ khó lường.
Giọng nói của anh ta nghe có vẻ buồn rầu nhưng cũng hững hờ: "Sao đang yên đang lành lại bị dì ta để mắt tới chứ."
Chưa chắc đã là để mắt tới, có lẽ chỉ là hoài nghi.
Tạ Sở nghĩ.
Người Minh Kiều tín nhiệm nhất chính là dì ta, sau khi xảy ra chuyện có thể không nói cho một ai, nhưng sẽ không thể nào không nhờ dì út giúp đỡ.
Mặc dù cô ta là kẻ ngốc, nhưng dì út thì vẫn còn vài phần thanh tỉnh và trí óc.
Mà bản thân anh ta tuy luôn luôn diễn kịch trọn bộ nhưng nếu từ lợi ích tuyệt đối mà cân nhắc, anh ta vẫn sẽ dính phải hiềm nghi.
Dì út kia hoài nghi anh ta cũng không kỳ lạ gì.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt tuấn dật của Tạ Sở lộ ra biểu cảm hứng thú: "Dựa vào thủ đoạn của dì ta thôi thì sẽ không tra được gì, nhưng cũng không nên quá coi thường dì ta."
Giọng điệu của anh ta chậm rãi trở nên lạnh lẽo: "Theo sát dì ta, đừng để đánh bậy đánh bạ mà phát hiện manh mối khác trên người đám ngu xuẩn trong gia tộc kia."
Thủ hạ tuân lệnh nhưng không rời đi luôn mà nói thêm: "Thực ra còn có một chuyện, dì út đối xử với vị Nhị tiểu thư nhà họ Minh kia chỉ sợ cũng không đơn giản như mặt ngoài."
Minh Kiều và Đường Hiểu Ngư tuy rằng sinh ra cùng ngày, nhưng nhà họ Minh đã điều tra và xác nhận Minh Kiều là người sinh ra trước.
Lúc xếp hạng cho các cô con gái, nàng vẫn là thứ hai, Đường Hiểu Ngư xếp thứ ba, Minh Duyệt biến thành thứ tư.
Thủ hạ đi theo Tạ Sở đã lâu vẫn quen xưng hô Minh Kiều như trước, tạm thời không thay đổi.
Đương nhiên Tạ Sở không thèm để ý loại chuyện nhỏ này, mà hắn ta cũng sẽ không thừa nước đục thả câu trước mặt sếp nhà mình.
Chỉ là vừa rồi khi báo cáo thì phải có trước có sau, hiện giờ tiếp tục nói xem bọn họ sau khi phát hiện động thái của dì út thì nên theo dõi và phản điều tra ra sao.
Về sau thì phát hiện ra trước đó dì út phái người canh giữ Tường Vi Viên chỉ sợ không phải vì bảo vệ Minh Kiều, mà là muốn giám thị nàng.
Còn có một số dấu vết khác chỉ ra rằng dì út không phải lần đầu tiên có động tác tương tự, nhưng muốn tìm hiểu thêm thì còn phải điều tra sâu hơn.
Tạ Sở nghe vậy thì có chút ngạc nhiên, anh ta ngàn suy vạn nghĩ cũng không ngờ lại có tình huống như vậy, hơn nữa anh ta cũng không hẳn là hoàn toàn xa lạ với dì út.
Trong nhận thức của anh ta, dì út và Minh Kiều tuyệt đối rất thân cận, dì út không cần thiết cũng không thể nào đối xử với nàng như vậy.
Đến tột cùng là trong nhà họ Minh cũng ẩn giấu rất nhiều bí mật, hay là thủ hạ điều tra nhầm nên mới để xuất hiện chuyện hiểu lầm ma xui quỷ khiến thế này?
So với vế sau, anh ta càng nghiêng về trước hơn.
Tạ Sở trầm tư trong chốc lát, nói với thủ hạ: "Chuyện này có báo cáo văn bản không?"
Thủ hạ gật đầu nhìn về phía xấp tư liệu trên bàn: "Có, ở phía dưới cùng."
Tạ Sở rút ra mấy tờ văn kiện ghim thành một tệp ở dưới cùng, xem lướt qua một lần.
Quá trình điều tra ghi phía trên rất rõ ràng, mấy trường hợp kẻ giám thị xuất hiện tiếp xúc với dì út đều ghi chép rất có trật tự.
Ngay cả báo cáo điều tra bằng văn bản cũng có, còn làm chi tiết như vậy, nếu không phải thủ hạ bị người có tâm lừa gạt, vậy thì quả đúng là thật.
Trong lòng anh ta đã tin hơn phân nửa.
"Thú vị." Tạ Sở trào phúng cong khóe miệng: "Cậu..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!