Quái lạ thay.
Minh Duyệt mạnh mẽ lắc đầu, mình đang nghĩ gì thế?
Thứ kỳ quái nhất trước mắt giờ chính là: chẳng lẽ Minh Kiều không hề đau lòng cũng không hề phẫn nộ chút nào sau một loạt sự kiện xảy đến với nàng sao?
Thật ra trước khi nhìn thấy Minh Kiều, cô bé cho rằng sẽ thấy được một Minh Kiều rất suy sụp, rất nóng nảy, bởi trước khi phát hiện dì út và vị hôn phu có vấn đề, nàng đã gặp phải đả kích bị đuổi ra khỏi nhà, cho dù đây là do chính nàng gieo gió gặt bão.
Ba chuyện này, dù là chuyện nào xảy ra đối với một người đều là cú đả kích rất lớn, chứ đừng nói đến ba chuyện cộng thành một.
Nhưng mà lại không có.
Mấy ngày nay, nàng đều rất tự tin, rất thong dong, thậm chí hiện tại khi cùng hai người họ nói nên đối phó với Tạ Sở như thế nào, nàng cũng tựa hồ tràn ngập một loại tinh thần thư thái vô cùng khi sắp chạm trán đối thủ.
Nhưng nói thật, vào đêm biết mục đích chân chính của Tạ Sở, cô bé mất ngủ.
Trong lòng một nửa là hoài nghi, nửa còn lại là rối răm.
Biểu hiện trước kia của Tạ Sở ở trước mặt bọn họ là cực kì hoàn mỹ, tích cực, sáng sủa, lại rất có giáo dưỡng, còn biết bao dung người khác.
Chính mình đã như thế rồi, trong lòng Minh Kiều rốt cuộc nghĩ như thế nào, cô bé thật sự rất muốn biết.
"Cô không giận tí nào ư?" Minh Duyệt dò hỏi.
Thực ra điều cô bé muốn hỏi là: Chị không đau lòng chút nào sao?
Minh Kiều giật mình, mới phản ứng được Minh Duyệt đang nói chuyện với nàng, ngồi xuống một lần nữa, suy nghĩ một thoáng mới hiểu được cô bé đang muốn hỏi cái gì.
"Con người luôn phải học cách chấp nhận sự lừa dối và phản bội, mà có một số thứ không phải là không có dấu vết để tìm kiếm." Nàng đáp.
Từ khi phát hiện thế giới này có dị năng, từ khi phát hiện dì út có thể cướp đi vị trí nữ phụ độc ác số 1 của nàng, Minh Kiều đã cảm thấy có biến số gì cũng rất khó chấn động nội tâm của nàng.
Chỉ là một vị hôn phu nhất định sẽ giải trừ hôn ước mà thôi, không đáng nhắc tới, chứ đừng nói là dù trong nguyên tác hay là lần đầu tiên gặp mặt, nàng đều theo bản năng không có thiện cảm gì với anh ta.
Nhưng Minh Duyệt lại lý giải thành nàng đã sớm hoài nghi và phát hiện cả dì út lẫn Tạ Sở đều có vấn đề, giờ chỉ là do đã xác minh được nên mới có thể ứng đối một cách thong dong.
Ánh mắt nhìn nàng lập tức trở nên đôi chút phức tạp.
Minh Kiều không chú ý tới thần sắc Minh Duyệt đang biến hóa vì bị mặt nạ che kín rồi, so với khuôn mặt vui buồn không lộ của Đường Hiểu Ngư còn khó nắm bắt hơn.
Đương nhiên phần lớn sự chú ý của nàng đều đổ vào Đường Hiểu Ngư: "Dạ Oanh, cô thật sự không đồng ý với kế hoạch của tôi sao? Tôi nghĩ cũng khả thi mà."
Đường Hiểu Ngư nhìn nàng.
Thật ra lí do cô không lập tức đồng ý với kế hoạch của Minh Kiều bởi vì ngoại trừ không muốn nàng mạo hiểm ra, còn có một mối quan tâm.
Mục đích hành động chủ yếu của bọn họ lúc trước là bắt được Thợ săn, nhưng giả thiết rằng tất cả phỏng đoán của bọn họ đều được xác thực, chuyện này còn liên lụy đến nhiều tội phạm dị năng giả hơn, thế thì chỉ bắt được Thợ săn thôi chính là đã đánh rắn động cỏ.
Cô muốn thả câu lâu hơn chút đỉnh, ít nhất cũng phải thu thập được càng nhiều chứng cứ giao cho hiệp hội dị năng giả, mời họ chính thức tham gia vào cuộc điều tra, tranh thủ một lưới bắt hết bọn chúng.
Huống chi cho dù thực hiện kế hoạch của Minh Kiều thì cũng cần phải bàn bạc kĩ hơn, chí ít phải điều về một thành viên trong tổ chức hỗ trợ, có vậy bọn họ mới có thể bảo đảm an toàn cho nàng dưới tình huống quần địch bao vây.
Nghe xong tính toán của Đường Hiểu Ngư, Minh Kiều cũng hiểu.
Vậy thì xem ra chuyện của nàng và Tạ Sở có lẽ không phải là điểm mấu chốt nhất trong toàn bộ sự việc rồi.
Đường Hiểu Ngư bọn họ đã tập trung vào Tạ Sở, thậm chí cả nhà họ Tạ.
Một khi đào ra hết những thứ ẩn dưới mặt hồ phẳng lặng, chuyện của nàng cùng lắm thì cũng chỉ là một trong vô số tội trạng của nhà họ Tạ mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!