Chương 24: Tôi Hiện Giờ Sẽ Không Thất Vọng Về Cô

Đường Hiểu Ngư một mình trở lại phòng sách, cô vẫn chưa bắt đầu điều tra nên Minh Duyệt không đến ngay, cô mang đồ của Minh Duyệt đến đây trước.

Vừa đến gần, đã thấy Minh Kiều đang luyện tập gì đó dưới gốc cây cổ thụ cách phòng sách không xa, từng chiêu từng thức đều có quy luật, chỉ là nhìn qua có chút yếu mềm.

Cô không biết nhiều về cổ võ, không nhìn ra được cái nào với cái nào.

Minh Kiều tựa hồ rất nhanh ý thức được cô tới gần, nàng quay đầu nhìn sang: "A, người bận rộn về rồi hả."

Có lẽ để tiện việc hoạt động, nàng đã thay bộ đồ thể thao màu xám trắng không thường xuyên mặc, mái tóc cũng được búi cao, hiếm thấy không còn quá mạnh mẽ và độc đoán như trước.

Tuy nhiên vẫn rực rỡ như cũ, trong rực rỡ còn có thêm sắc tươi.

Hai loại giác quan lẽ ra rất trái ngược nhau lại được tích hợp một cách hoàn hảo trong nàng.

Trên vầng trán nhẵn nhụi của nàng vẫn còn mồ hôi, không biết đã tập bao lâu.

Có lẽ cũng đã khá lâu.

Đường Hiểu Ngư phớt lờ sự trêu chọc của nàng và nói: "Một trong những đồng đội của tôi hiện đang rảnh rỗi, cô ấy sẽ cùng tôi thay phiên nhau chăm sóc sự an toàn của cô."

Minh Kiều nghĩ rằng người đồng đội mới này có lẽ là Minh Duyệt, một đứa trẻ có vẻ ngoài lạnh lùng, tính cách điềm tĩnh, tấm lòng lại rất nhạy cảm.

Nguyên chủ không chỉ làm tổn thương cô bé thậm tệ, mà sau đó còn lừa dối cô bé, lợi dụng cô bé, bắt cóc cô bé và đe dọa Đường Hiểu Ngư phải đến cứu người.

Lại nói, nếu Minh Duyệt là dị năng giả, nguyên chủ chắc chắn sẽ không dùng vũ lực để bắt cóc cô bé, vì vậy đại khái có lẽ là đánh thuốc.

Nàng ấy thực sự đã hạ thấp trình độ đạo đức của cả con phố, điều duy nhất tốt hơn dì út chính là điểm ranh giới cao hơn một chút thôi.

Hệ thống: [+1.]

Minh Kiều nói: [Không gặp cũng không sao, cô bé có thể tránh bị tổn thương lần nữa, ta có thể tránh bị xấu hổ, đôi bên vẹn toàn.]

Hệ thống: [Ký chủ, lần trước tôi đã muốn hỏi rồi.

Cô còn có loại cảm xúc như xấu hổ nữa hả? Tôi thấy cô đối phó với nhân vật chính thong dong bình tĩnh như cá gặp nước ấy, nói láo nhiều không đếm được.

Ngay cả khi đối mặt với Thời Nhan cũng vô cùng thản nhiên nữa.]

Giọng điệu của Minh Kiều run rẩy: [Mi, sao mi lại xúc phạm sự trong sạch của người ta như thế...]

Tiếp theo còn cố nói, ta đây chỉ là vì kế sinh nhai linh tinh, hệ thống lập tức cười rộ lên, không khí tràn ngập vui vẻ.

Đương nhiên, Đường Hiểu Ngư không thể nghe thấy trận võ mồm giữa một người và một hệ thống, cô chỉ thấy Minh Kiều gật đầu rồi chìm vào suy nghĩ.

Thấy thế, cô bèn để lại một câu tôi đi nấu cơm rồi muốn về phòng, Minh Kiều hoàn hồn lại rồi lẽo đẽo theo sau.

Nàng nhiệt tình hỏi: "Cô xách gì thế? Hành lí của người bạn mới hả, để tôi giúp cho."

Minh Kiều cảm thấy việc huấn luyện buổi sáng cũng đã đủ rồi, buổi chiều lại tập tiếp, phải chú trọng chất lượng.

Đường Hiểu Ngư tránh đi bàn tay đang đưa ra của nàng, dùng đôi mắt đen yên lặng nhìn nàng, tuy rằng không nói gì nhưng lại rất có ý "Cô vừa khỏi đã lại nóng lòng muốn tạo thêm vết thương mới rồi hả".

"Tôi đã khỏe rồi."

Đường Hiểu Ngư không tranh luận với nàng, chỉ hỏi: "Vừa rồi cô luyện cái gì thế?"

"Thái cực quyền." Minh Kiều cười, tràn đầy vui vẻ cùng tự tin, "Đừng nhìn tôi bây giờ ngay cả một con cá cũng không giết được, kỳ thật trước đây tôi đã luyện tập không ít chiêu tự vệ nhưng sau đấy lười nên quên nhiều lắm.

Bây giờ thế giới nguy hiểm thế này, tôi nghĩ cứ luyện còn tốt hơn là chẳng làm gì cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!