Đường Hiểu Ngư bước xuống lan can cầu thang ở tầng ba, chất kim loại tạo cảm giác lạnh đến lòng bàn tay, cái lạnh này như thấm vào tim cô khiến cô rùng mình không nói nên lời.
Giữ Minh Kiều bên mình là vì bảo vệ, cũng vì mong muốn tìm hiểu.
Nhưng còn chưa kịp hiểu rõ nàng, lớp sương mù trên người nàng lại trở nên dày thêm một tầng nữa.
Ai đã đặt máy nghe trộm trong phòng nàng?
Ngoài các thành viên trong gia đình cô, người duy nhất có thể vào phòng nàng chỉ là những người giúp việc chịu trách nhiệm dọn dẹp.
Nhưng họ không có lý do gì để làm như vậy, nếu là đối thủ cạnh tranh của nhà họ Minh mua chuộc người hầu đặt máy nghe trộm, vậy nghe lén ở phòng chị chẳng phải càng tốt sao?
Mà cô cũng vừa đến phòng của chị mình để kiểm tra, không tìm máy nghe trộm nào ở một nơi khuất tương tự như thế.
Cô nghĩ rằng chắc là không có, và rất có thể cả phòng cô và em gái cũng không.
Nếu đúng như vậy, điều này nghĩa là người đặt máy nghe trộm đang nhắm vào chính Minh Kiều.
Đó sẽ là ai? Câu hỏi này lại bắt đầu lởn vởn trong tâm trí cô.
Người đều có tính thiên vị, và cô cũng không ngoại lệ.
Cô không nghĩ gia đình mình lại làm chuyện như vậy, huống hồ cô không thấy có ích lợi gì khi làm như thế.
Khi bước chân đặt xuống một tầng cầu thang khác, cô đột nhiên dừng lại.
Không biết vì sao, cô nghĩ đến phản ứng vi diệu của Minh Kiều khi nàng nhận được điện thoại từ dì mình vài ngày trước, không thân thiết và ỷ lại như cô đã tưởng.
Ngay cả trong bữa tiệc, bao gồm cả cuộc giao lưu ngắn sau khi trở lại của họ đều mang đến một cảm giác rằng tất cả cảm xúc dập dờn kia chỉ là hời hợt và giả dối.
"Chị." Giọng nói của ai đó cắt ngang dòng suy nghĩ của Đường Hiểu Ngư, cô cúi đầu nhìn thấy Minh Duyệt đang cầm đĩa trái cây trong suốt đứng trên hành lang, tựa hồ muốn tìm cô trong phòng.
Đường Hiểu Ngư thu hồi tâm trí đang phân tán của mình, đi xuống vài bước cuối cùng: "Tìm chị à."
Minh Duyệt gật đầu, đưa đĩa hoa quả tới: "Ăn hoa quả xong rồi hẵn về phòng sách."
Đường Hiểu Ngư lắc đầu: "Em để lại chốc nữa ăn đi.
Bây giờ đi dạo vườn hoa một lúc với chị đã, có được không?"
Minh Duyệt nhìn cô, đáp lại, hai chị em sánh vai nhau đi về phía khu vườn.
Gió đêm thổi qua, lá cây khẽ xào xạc theo gió, không hề quấy rầy, là âm thanh khiến người ta cảm thấy thoải mái dễ chịu.
Đường Hiểu Ngư có thể cảm thấy ánh nhìn của Minh Duyệt thỉnh thoảng rơi trên người mình, đang quan sát cô và cố gắng hiểu cô.
Cô bé là một đứa trẻ cẩn thận, nhiều khi chỉ nhìn mà không nói, giống như một con mèo đen trầm lắng rất cảnh giác với thế giới.
"Có phải em đang thấy lạ vì tại sao lần này đảm nhận nhiệm vụ chị lại không nói một lời?" Đường Hiểu Ngư dừng lại trước đình nghỉ mát màu trắng ngà phong cách Châu Âu trong vườn hoa, Minh Duyệt bên cạnh cô cũng dừng lại, nhìn cô bằng đôi mắt đen láy.
Cô bé vẫn không nói, chỉ khẽ gật đầu.
Đường Hiểu Ngư cũng có thể đoán được cô bé đang nghĩ gì.
Trong tổ chức, nhiệm vụ của họ được chia thành nhiệm vụ cá nhân và nhiệm vụ nhóm, trừ phi có yêu cầu bảo mật đặc biệt, ngay cả khi làm nhiệm vụ cá nhân, họ vẫn sẽ cho đồng đội biết tình hình cơ bản để lúc cần thiết thì tiện giúp đỡ, cô cũng không ngoại lệ.
Nhưng lần này, cô không những không đề cập đến mà còn cố tình lảng tránh khi được người khác hỏi, điều này hẳn khiến Minh Duyệt thấy lạ.
Lúc đầu, Đường Hiểu Ngư thực sự định giải quyết vấn đề trước khi nói với cô bé, bởi vì cả Thợ săn và Minh Kiều đều là những người đã khiến cô bé rất lo lắng khi còn nhỏ như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!