Chương 17: Nhưng Tôi Thực Sự Không Muốn Quên Cô Phải Làm Sao Đây

Sau khi thu dọn đồ đạc lúc buổi sáng, buổi chiều Đường Hiểu Ngư lái xe đưa Minh Kiều đến nơi ở mới.

Chiếc xe này có màu đen rất trầm, nàng chưa từng thấy Đường Hiểu Ngư lái nó bao giờ, nhưng Đường Hiểu Ngư hẳn cũng sẽ không bày những thứ cô đã sử dụng trước kia ra trước mặt nàng.

Cô rất thận trọng ở điểm này.

Nơi ở mới hơi xa trung tâm thành phố, giao thông thuận tiện, môi trường yên tĩnh.

Đó là một căn phòng sách rộng rãi được sơn màu trắng be, nhìn từ bên ngoài rất đẹp, được xây dựng rất cẩn thận.

Qua cửa sổ kính sát đất chiếm toàn bộ bức tường có thể thấy những dãy giá sách màu trắng chất đầy sách.

Trên góc tường giá sách nào cũng có dây leo mô phỏng chân thực màu xanh lá cây, còn có mấy chiếc gối ôm mềm mại cùng với thú nhồi bông trên ghế sô pha để mọi người nghỉ ngơi.

Minh Kiều cảm thấy nơi này không giống nơi ở riêng của Đường Hiểu Ngư, nhớ rằng cô đã đề cập về đoàn đội tư nhân của mình, nàng đoán rằng đây có thể là căn cứ nơi cô và đồng đội của mình làm việc cùng nhau, hoặc một trong số họ.

Vừa nghĩ tới đây thì hệ thống liền nói: "Xung quanh nơi này có năng lượng phòng hộ, nếu không có người quen dẫn đường, người bình thường cho dù đứng ở gần mấy cũng chưa chắc tìm được."

Minh Kiều càng khẳng định suy đoán của mình: "Thảo nào cô ấy nói ở đây an toàn."

Đường Hiểu Ngư mở cửa kính của phòng sách ra dẫn Minh Kiều vào.

Sau đó Minh Kiều mới phát hiện ra rằng mấy gian phòng ở giữa được thông với sảnh, mà sảnh lại thông với hành lang dài dẫn đến tòa nhà ở sân sau.

Có vài giá sách nhỏ đặt ngay lối đi cũng chất đầy sách.

"Thật là một nơi vừa độc đáo lại đẹp đẽ." Minh Kiều cảm thán, "Nhưng đây có phải là trụ sở của cô và đồng đội không, thật sự có thể mang tôi đến đây à?"

Đường Hiểu Ngư xếp lại đống đồ ăn vặt bày bừa trên bàn cà phê trở lại giỏ đồ ăn nhẹ, tư thế của cô rất quen thuộc, có vẻ như đúng là nơi thường tới.

Những động tác đơn giản và tùy ý do cô thực hiện cũng lộ ra vẻ tao nhã dễ chịu, dường như là năng lực bẩm sinh của cô chứ không phải do môi trường rèn giũa.

Nghe vậy, cô chậm rãi ngước mắt lên, "Không sao."

Ngừng một chút, cô nói tiếp: "Lúc trước cũng có người gặp tình huống tương tự như cô, đi nơi khác không tiện nên chúng ta đem bọn họ tới đây che chở."

"Sau đó thì sao?" Minh Kiều hào hứng hỏi.

Đường Hiểu Ngư sững sờ, đôi đồng tử trong veo hơi bối rối.

Minh Kiều lấy ngón tay chỉ gò má trắng nõn của mình, tư thế tùy ý: "Người kia là người thường sao? Các cô yêu cầu người đó ký cam kết không tiết lộ, hay là có năng lực gì đó có thể xóa ký ức của họ?"

Đường Hiểu Ngư im lặng một lúc: "Quả thực có quy định liên quan, và sẽ tiến hành sắp xếp theo tình hình cụ thể sau khi sự việc kết thúc."

Đây là câu trả lời.

Nhưng Minh Kiều không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, vốn dĩ nàng chỉ hỏi tùy tiện, thậm chí còn có chút đùa giỡn.

Nàng hoảng hốt trong chốc lát, mới chậm rãi đứng thẳng lên: "Cho nên, sau khi chuyện kết thúc, trí nhớ của tôi cũng sẽ bị xóa."

Đường Hiểu Ngư cụp mắt xuống, trên khuôn mặt hoàn mỹ như băng như ngọc không có một tia cảm xúc.

Nói cũng lạ, nếu không phải hôm nay chủ đề này đột nhiên được khơi ra, cô sẽ không bao giờ nghĩ đến việc xóa đi đoạn ký ức ấy của Minh Kiều.

Có lẽ còn lâu mới đến lúc kết thúc và chia tay nên chưa quá lo lắng.

Cô yên lặng chờ đợi phản ứng của Minh Kiều, dù nàng không hài lòng cũng là hợp lý.

Minh Kiều đứng tại chỗ suy nghĩ một chút rồi cất bước, vạt áo nhẹ bay phấp phới giống như đóa hoa nửa nở nửa tàn, đi tới trước mặt Đường Hiểu Ngư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!