Chương 15: Lòng Tham

Hồ nước phẳng lặng, khung cảnh dễ chịu, không gian thoải mái.

Nhưng đêm đã rất khuya, những cư dân thích đi dạo ven hồ thưởng ngoạn phong cảnh cũng đã rời đi.

Nước hồ trong đêm dường như được nhuộm một lớp mực đen, nhìn từ xa giống như một viên bảo thạch đen khổng lồ.

Một người đàn ông đứng bên hồ, mặc cho gió đêm làm quần áo bay phần phật, ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên người càng làm nổi bật dáng người của anh ta, đồng thời cũng tăng thêm một chút lạnh lẽo cho khuôn mặt tuấn tú của anh ta khiến anh ta trông càng túc sát hơn, khác hẳn với sự hòa nhã ngày thường, giống như hai người khác nhau.

Người này dĩ nhiên là Tạ Sở, người đã được Minh Kiều và Đường Hiểu Ngư thảo luận trong một thời gian dài cách đây không lâu.

Anh ta lặng lẽ đứng bên hồ một lúc, rồi đột nhiên như thể cảm nhận được điều gì đó, anh nghiêng người nhìn về một hướng.

Một màn sương đen khổng lồ không biết từ khi nào đã trôi nổi trong khoảng không, và ngay sau đó một người đàn ông cầm một cây đao dài màu đen bước ra khỏi màn sương.

Cho dù là Minh Kiều hay Đường Hiểu Ngư ở đây, họ đều có thể nhận ra rằng người đàn ông này là tên tội phạm dị năng có danh hiệu Dã Quỷ hay còn được gọi là Thợ săn, một kẻ giết người lấy tiền thưởng nổi tiếng.

Theo sự xuất hiện của gã, sương mù màu đen nhanh chóng biến mất, không để lại chút dấu vết nào, giống như chưa từng xuất hiện.

Tạ Sở không có ý khách sáo, liếc nhìn tên sát thủ một cái, giọng điệu có chút giễu cợt nói: "Ngươi không hổ là sát thủ lừng danh, giết một người bình thường mà giết đến mức nàng còn sống nhảy như tép, không chút vết thương."

Sát thủ hơi sửng sốt, nhưng dù sao gã cũng là người phản ứng nhanh nhạy, lập tức nghĩ tới gần đây cố chủ nhờ gã giết chỉ có một mục tiêu, nếu như người đó không chết...! Nhưng sao có thể được?

"Nàng ta chỉ là một người bình thường, cho dù có là dị năng giả thì bị ta đâm xuyên tim rồi cũng không sống được."

Tạ Sở nhíu mày, "Ngươi chắc chứ?"

Anh ta nghĩ rằng sát thủ đã sơ hở vì khinh thị Minh Kiều là người bình thường nên nàng ta mới nhặt lại được một mạng.

Nhưng hiện tại nghĩ lại, chỗ nào cũng kỳ quái, cho dù sát thủ có chủ quan cách mấy, nàng cũng sẽ trọng thương gần chết, sao có thể bình yên xuất hiện ở trước mặt người khác, huống chi còn có tâm tình tham gia một sự kiện râu ria như thế?

Nghĩ tới đây, Tạ Sở trầm giọng nói: "Ta tận mắt nhìn thấy nàng xuất hiện tại yến tiệc, tựa hồ không có việc gì."

Sát thủ cảm thấy mọi chuyện thực sự kỳ lạ, gã hiểu mình đã ra tay mạnh thế nào hơn ai hết, cho nên kẻ đó tuyệt đối không thể còn sống.

Gã sinh ra vài phần hưng phấn trong đáy lòng, cười tủm tỉm nói: "Có hai khả năng, một là nàng có thể khởi tử hoàn sinh, hai là có người giả mạo nàng."

Tạ Sở sắc mặt lạnh như băng, anh cảm thấy khả năng thứ nhất chỉ là vô nghĩa, cho dù là dị năng giả có năng lực tự chữa trị mạnh cỡ nào, trái tim bị đâm thủng cũng không thể sống được nữa, huống chi là khởi tử hoàn sinh.

Nhưng khả năng thứ hai cũng kỳ lạ.

Mặc dù tối nay anh ta không tiếp xúc trực tiếp với Minh Kiều, nhưng vẫn có thể nhìn ra rằng nàng chính là nàng.

Ngoại hình, giọng nói, phong thái, động tác nhỏ theo thói quen đều giống hệt nhau.

Dù sao cùng nhau lớn lên, anh vẫn có năng lực phân biệt được Minh Kiều.

Nhưng anh không vội bác bỏ.

Sát thủ không phải là người cố lộng huyền hư ham danh lợi, ít nhất là không phải trước mặt cố chủ của mình, hắn nhanh chóng nói thêm: "Vào đêm ta ra tay với mục tiêu, tình cờ gặp một người bạn cũ, cô ta chắc đã phát hiện ra là ta.

Nếu cô ta không đuổi kịp ta, điều đó có nghĩa là cô ta đã phát hiện ra mục tiêu mà ta tập kích."

Hắn cười đầy ẩn ý: ​​"Ta nghĩ chính cô ta đang giả làm người chết."

Tạ Sở: "Người kia là ai?"

"Dạ Oanh."

Thông tin về dị năng giả này ngay lập tức xuất hiện trong tâm trí của Tạ Sở: "Người của Công hội Phi Điểu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!