Hệ thống thốt lên: [Cái này chính là ngông hơn nữa đó sao?]
Đôi má trắng nõn của Hứa Đình Đình đỏ bừng, không biết là tức giận hay là nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa không chịu rơi xuống khiến người ta hầu như không nỡ bắt nạt cô ta nữa.
Nhưng Minh Kiều lại có ý chí sắt đá: "Đừng cố trêu chọc tao nữa, cút ra ngoài."
Hứa Đình Đình chịu nhục nhã lớn như vậy làm sao có thể bỏ qua, tức giận quát: "Còn ngây người làm gì? Đè nó xuống, lột quần áo nó ra!"
Hai tên tùy tùng vừa rồi còn giật mình, lúc này mới kịp phản ứng lại, cũng muốn giúp Hứa Đình Đình đẩy Minh Kiều mấy lần, nhưng sau khi nghe Hứa Đình Đình ra lệnh, bọn họ không dám động đậy, dù sao thì l*t s*ch quần áo cũng rất quá đáng.
Một cô gái hơi béo trong đó chần chờ nói: "Thế thì không ổn lắm đâu, dù có ra sao đi nữa thì nàng ta vẫn là con gái nuôi nhà họ Minh cơ mà?"
Hứa Đình Đình đang vô cùng tức giận, nào có lý trí để quan tâm nhiều như vậy, lớn tiếng nói: "Sợ cái gì? Nhà họ Minh còn cần nó nữa đâu, mà nếu trần như nhộng bị bêu rếu ở nơi công chúng thì chỉ khiến nhà họ Minh nóng lòng muốn tống khứ nó đi hơn thôi."
Hai cô gái do dự một chút, tiến lên hai bước nhưng không lập tức vươn tay tóm lấy Minh Kiều, hiển nhiên có chút ngập ngừng.
Hệ thống nổi giận: [Gì vậy chứ, có biết kẻ thích động tay động chân đều là kẻ hèn không! Kí chủ đừng sợ, cùng lắm thì tôi giúp cô phóng điện làm choáng bọn họ.]
Minh Kiều không ngờ hệ thống còn có tính năng công kích, nàng cho rằng hệ thống đều là phụ trợ, cho dù có thì cũng phải có môi giới, nàng suy nghĩ một chút mới hiểu ra: [Thì ra thực thể của mi là Pikachu à?]
Hệ thống bất đắc dĩ: [Tôi có thể không phải Pikachu, nhưng cô thì chắc chắn là đệ tử của Tôn Ngộ Không rồi.]
Minh Kiều mỉm cười: [Yên tâm, không cần phiền phức thế đâu.]
Vừa nói, nàng vừa thoải mái tiến lên một bước, cầm lấy chiếc bình cổ dài mà Hứa Đình Đình đặt trên bồn rửa mặt sau khi dùng xong, sau đó đập mạnh xuống góc bàn.
Ba người còn lại run lên khi nghe thấy tiếng răng rắc giòn giã, mà khi phần vỡ sắc nhọn nhắm vào Hứa Đình Đình, mọi người càng run hơn.
Khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của Hứa Đình Đình đột nhiên tái nhợt, "Mày..."
Hai hàm răng va vào nhau lập cập, bước chân không khỏi lui theo ánh thủy tinh mờ ảo kia.
Khi ba người đứng chung một hàng lui về phía sau, Minh Kiều sắc bén liếc bọn họ một cái: "Đi ra ngoài, lần sau còn làm phiền tao thì chúng ta cùng nhau chơi nốt.
Dù sao chán làm người rồi thì đi đầu thai cho đỡ chật đất cũng hay đấy chứ."
Ba người Hứa Đình Đình bị ánh mắt sắc bén của nàng quét qua, trong lòng lại run lên.
Họ luôn cảm thấy những gì nàng nói với giọng điệu hững hờ đều là sự thật, dù sao thì báo đài cũng đã từng đăng không ít bài về những người ngã xuống từ đám mây, nảy sinh ý nghĩ cực đoan do không tiếp nhận được sự thật.
Hứa Đình Đình thậm chí còn không dám nói lời cay nghiệt, cùng hai tên tùy tùng chạy ra khỏi phòng WC như bị ma đuổi, còn chẳng để ý đến người đứng bên ngoài là ai.
[Thấy chưa Thống tử, đây mới gọi là ngông này.]
Minh Kiều đi đến trước gương ở bồn rửa, từ từ chải lại mái tóc của mình.
[Cái này có lẽ nên gọi là điên cuồng mới đúng, tôi nghĩ chắc sau này họ cũng không dám trêu chọc cô nữa đâu.] Hệ thống có chút vui mừng nhắc nhở: [Nhưng mà, bên ngoài WC vẫn có người.]
Minh Kiều cũng chú ý tới điểm này, không quay đầu lại, chỉ cao giọng hơn một chút, nói với người bên ngoài: "Vở kịch này tôi diễn hay chứ, không muốn bình luận gì à?"
Có người nhanh chóng đi vào, mím đôi môi sắc bén, vẻ mặt rất nghiêm túc, chính là Thời Nhan.
Cô đứng cách Minh Kiều không xa, cau mày, "Đến bao giờ cậu mới biết kiềm chế lại tính tình thế?"
Không có nhà họ Minh che chở, rất nhiều người hoặc chuyện trước kia không gây phiền toái cho nàng sẽ trở nên phiền phức, không phải ai cũng dễ lừa như Hứa Đình Đình, dọa cái đã bỏ chạy.
"Không đổi được." Minh Kiều xoay người nhìn cô, đôi mắt hoa đào vốn đã mị hoặc nay lại càng thêm kiệt ngạo.
"Khi trước tôi có thể cậy sủng mà kiêu, nhưng giờ tôi chân đất sao còn phải sợ mang giày." Nàng tùy ý mân mê bộ móng tay lưu ly mới làm cách đây không lâu, "Để mặc mình bị khinh thị, thà rằng để tôi đi chết còn hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!