- Phần 1: Máu và hoa -
Trời đêm thê lương, ánh trăng tròn như viên ngọc lạnh lẽo chiếu xạ khắp đất trời làm mảnh sáng nơi ban công cũng như thể trở thành sương tuyết.
Ngọn gió lướt qua chiếc áo choàng màu đêm đen, đôi chân khẽ chạm xuống sân thượng lầu cao.
Cô nhìn xuống dưới, thấy được ánh đèn muôn màu của hàng vạn mái ấm, như bức tranh trời yên bể lặng.
Khi nãy chỉ là ảo giác thôi sao? Đường Hiểu Ngư cúi đầu, cô hẳn đang đuổi theo thứ gì đó nhưng lại không có mục tiêu rõ ràng.
Thoáng trầm tư, cô nhảy nhẹ nhàng từ trên cao xuống, linh hoạt như chim lượn, tao nhã như bướm bay.
Đam Mỹ Cổ Đại
Đôi chân vững vàng đáp trên mặt đất.
Đường Hiểu Ngư nhìn quanh, xác định không có gì khác lạ, cô quay người định lần nữa hòa mình vào đêm đen, nhưng không hiểu vì sao, ánh mắt cô lại tự nhiên hướng về tòa biệt thự nhỏ hai tầng nọ.
Nơi đó có cả sân vườn biệt lập, cả vườn tường vi bung nở trong bóng đêm trầm uất cũng khiến người ta phải say lòng.
Bây giờ người kia đang ở đây sao?
Đường Hiểu Ngư nghĩ ngợi mà không có cảm xúc gì, một chút chán ghét và bài xích thôi thúc cô rời đi ngay khi nhớ đến tên người kia, mà ánh mắt chỉ vừa dời khỏi thoáng chốc, ánh đèn vàng nơi phòng ngủ tầng hai đã biến mất.
Đó cũng là nguồn sáng duy nhất còn lại của căn biệt thự nhỏ.
Khoảnh khắc nó biến mất, cả tòa nhà như khoác thêm một tầng phủ u ám đen đủi, ngay cả ánh trăng cũng trở nên đầy sát ý.
Cõi lòng Đường Hiểu Ngư vô cớ run lên, bước chân tạm ngưng rồi chuyển hướng đến tòa biệt thự.
Lúc vạt áo sượt qua hàng tường vi, cô thấy được bóng đen nhanh nhẹn mà quen thuộc lóe lên trước cửa.
Là hắn ta! Đồng tử của cô hơi co lại, bước đi vốn dồn dập cũng đành dừng lại.
Khắc chế bản năng muốn đuổi theo, cô ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng hai mở toang.
Bóng tối như con quái vật khổng lồ, giương miệng hòng nuốt trọn hết thảy nguồn sống.
Ánh trăng mờ ảo, hương hoa say lòng.
Cách bài trí trong phòng tinh xảo, chỗ nào chỗ nấy đều toát lên sự thoải mái dễ chịu.
Là nơi người ta chỉ muốn đắm chìm trong yên vui, mà người sống trong đó bây giờ lại không hề tận hưởng được đến thế.
Minh Kiều nghiêng đầu đi, không muốn nhìn lại khuôn mặt tuyệt sắc vừa xa lạ vừa quen thuộc kia trong gương, dù cho đó chính là gương mặt của nàng.
Sao lại thế này? Nàng chỉ...! chỉ đọc mỗi cuốn tiểu thuyết thôi mà.
Khuôn mặt rực rỡ yêu kiều dần xoắn thành bộ mặt thống khổ.
Nàng chậm rãi cúi xuống che mặt, sao lại xuyên không mất rồi?
Khi trước, lúc tỉnh dậy trong căn nhà lạ lẫm, Minh Kiều đã thấy không ổn, trong đầu còn có thêm một phần kí ức không phải của nàng – chính xác hơn là nàng bị đổi sang thân thể khác.
Cẩn thận nghĩ lại, phần kí ức này khớp hoàn toàn với kịch bản của một bộ tiểu thuyết nàng đã từng đọc.
Đó là tiểu thuyết máu chó đề tài thiên kim thật giả, viết về câu chuyện cuộc đời của hai cô gái bị tráo đổi ngoài ý muốn.
Nữ chính đương nhiên là thiên kim thật Đường Hiểu Ngư, từ nhỏ đã mất cha mẹ, sống cùng cô ruột nên phải chịu không ít khổ cực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!