Chương 9: Hộp Đen Trong Đầu

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

"Trước khi đi đăng ký, tôi chỉ có một vấn đề." Nguyễn Nhàn dừng lại bên ngoài cửa phòng kiểm tra, Đường Diệc Bộ đang đỡ anh không thể không dừng lại theo.

Robot hình người kỳ quái tự xưng là "mô hình cũ" này hơi nghiêng đầu, tỏ vẻ mình đang nghe.

"Tôi vốn tưởng rằng mấy người Đinh Trạch Bằng chỉ tiện tay cứu tôi, nhưng nghe Trương Á Triết vừa nói, hình như bọn họ đã sớm có mục tiêu để cứu viện rồi.

Cậu bảo tôi thay thế người kia, thật sao?" Nguyễn Nhàn thì thầm đặt câu hỏi.

"Ừm." Đường Diệc Bộ hào phóng thừa nhận, "Tôi nhìn thấy Phúc Hành Liêm nuốt thi thể của người kia ở gần phế tích.

Hắn ta bất hạnh bỏ mình, cho nên Trương Á Triết mới mất dấu tín hiệu cầu cứu.

Không cần lo lắng, hắn ta sẽ không đột nhiên xuất hiện."

Nguyễn Nhàn nhìn về phía Đường Diệc Bộ bằng ánh mắt phức tạp.

Đúng là đối phương có một ngoại hình loài người vô cùng tuấn mỹ.

Đôi mắt vàng kim kia giống như được nhuộm nắng, ánh mắt nghiêm túc chăm chú nhưng lại không có nhiệt độ.

Giống như là đang quan sát những sinh vật khác cách một lớp kính dày trong suốt vậy — tuy khoảng cách rất gần nhưng lại có một cảm giác xa cách nào đó không thể hóa giải.

Đây không phải là ánh mắt của "người".

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Nhàn ý thức được mình vàđối phương là hai loại sinh vật, nếu như Đường Diệc Bộ được xem như là một loại sinh vật nào đó.

Động cơ đặt câu hỏi của anh rất đơn giản — nếu người sống sót vốn cần cứu viện vẫn còn chờ ở bên ngoài, hành vi của Đường Diệc Bộ không khác kéo dài cứu viện.

Mà xem như người được lợi từ hành vi này, Nguyễn Nhàn không cho rằng mình có thể làm như không liên quan gì.

Nguyễn Nhàn thở dài trong lòng, cũng không trả lời Đường Diệc Bộ, chỉ coi như ngầm thừa nhận.

Anh nghiêng người về phía trước, đặt lòng bàn tay phải lên trên cánh cửa dày giống như lão Trương,.

"Nguyễn Lập Kiệt, khách tới thăm xin thông qua." Lại là âm thanh điện tử trung tính quen thuộc.

Lúc này cánh cửa mở ra, tiếng nhạc tiết tấu nhanh đinh tai nhức óc suýt nữa đánh gục Nguyễn Nhàn.

Phòng kiểm tra trước mặt còn lớn hơn phòng bệnh vừa nãy một chút.

Nếu như không phải trước đó đã biết nơi này là để chữa bệnh, chắc Nguyễn Nhàn sẽ cho rằng mình đang đi vào cửa hàng linh kiện điện tử.

Một phần ba không gian đều bị những thứ linh kiện máy móc cổ quái chất đầy.

Những hòm gỗ to lớn được chất chồng trong góc, đủ loại tay chân máy móc bị nhồi nhét vào trong hòm, đống dây điện rối tung mù.

Thậm chí Nguyễn Nhàn còn nhìn thấy ba bốn bồn nước chứa "người" tr*n tr**.

Theo tiếng nhạc ầm ầm, tay chân máy móc ở hai bên cửa hơi rung động cứ như có thể đổ sụp bất cứ lúc nào.

Một bóng người thon gầy đang ngồi trước bàn làm việc đối diện cửa.

Xét thấy chỉ phát hiện một người sống sờ sờ như thế ở trong phòng, Nguyễn Nhàn hắng giọng nói: "Quan tiên sinh, tôi vào làm kiểm tra sức khoẻ."

Người kia ngẩng đầu lên.

Quan Hải Minh mặc một chiếc áo nghiên cứu màu trắng quá khổ, cả người lọt thỏm trong ghế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!