Chương 8: Giường Bệnh

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Quét hình không tốn quá nhiều thời gian, cùng lắm chỉ năm phút.

Các phòng quét hình to bằng nhà vệ sinh chen chúc cạnh nhau, bên trong có sẵn chỗ ngồi.

Trước khi Nguyễn Nhàn cất túi đồ đi đã lặng lẽ xé tờ giấy có đánh dấu "Trương Á Triết" xuống giấu đi, sau đó dùng áo lau sạch chỗ bị xé.

"Loại đồ hộp này là chỗ tránh nạn phân phối sao?" Dựa vào cửa phòng quét hình, Nguyễn Nhàn duỗi cánh tay cho Đường Diệc Bộ, người kia liền đỡ lấy anh.

"Đúng thế.

Người thăm dò sẽ được phát cho đồ ăn phần khẩn cấp, ăn một cái thiếu một cái.

Theo lý thuyết mỗi cái đều sẽ có số hiệu." Đường Diệc Bộ liếc cái hộp đã mất nhãn, h*m m**n giải thích lại nổi lên: "Nếu như đây là anh nhặt được ở bên ngoài thì sẽ tính là tài sản riêng của anh."

Nguyễn Nhàn nhíu mày, nhét cái hộp vào trong túi.

Bây giờ anh chỉ biết nó đến từ phế tích.

Có thể là rơi ra từ một thi thể nào đó, cũng có thể là rơi xuống khỏi đại sảnh cùng minh khi đổ sụp.

Nếu như lão Trương không đặc biệt nhắc đến chuyện đồ hộp, anh sẽ cho rằng đối phương không cẩn thận làm mất.

Nếu số hiệu của đồ hộp không phải duy nhất, anh cũng có thể cân nhắc nơi này có hoặc là từng có một vị "Trương Á Triết" khác.

Mà bây giờ chỉ còn một loại khả năng, lão Trương đang nói dối.

Hơn nữa câu nói dối này lại không có chút ý nghĩa nào — hắn ta hoàn toàn có thể nói mình đã làm mất rồi.

"Phòng bếp sẽ tái chế đồ hộp này kiểu gì?" Nguyễn Nhàn dời ánh mắt khỏi nụ cười quá tiêu chuẩn của đối phương.

"Kiểm tra độc tính, xử lý diệt khuẩn rồi bột phấn hóa nó làm gia vị."

Nghe thấy kiểm tra độc tính rồi lại làm thành gia vị, Nguyễn Nhàn mới nhẹ nhàng thở ra.

Anh đột nhiên trầm mặc, tập trung sự chú ý lên việc khống chế hai chân, sau đó trở lại khu kiểm tra màu trắng theo Đường Diệc Bộ rồi đi thẳng đến cửa.

Phía sau cửa là đại sảnh rộng rãi.

Bốn phía đại sảnh xây không ít cổng vòm đơn sơ, chính giữa là một cái đài hình vòng.

Mấy nhân viên công đang bận rộn thao tác màn hình to lớn lơ lửng trong không khí ở giữa đài.

Một đống thiết bị chồng chất ở góc đại sảnh, màn ánh sáng chiếu xung quanh khiến không gian này không đến mức quá mức lộn xộn.

Trong sảnh không có nhiều người, nhưng c*̃ng coi là người đến người đi khá náo nhiệt.

Nhưng cũng không chỉ có mỗi người qua lại.

Những robot tạo hình khác nhau đang khéo léo đi bên cạnh con người.

Những con robot có ba cái chân cao lớn bước qua đỉnh đầu bọn họ.

Nguyễn Nhàn không thể không khó khăn lùi lại hai bước nhường đường cho một cái máy có hình dạng giống đà điểu không đầu.

Khớp nối của cái máy kia được thiết kế rất tinh vi, Nguyễn Nhàn suýt nữa dính cả mắt vào nó, mãi đến khi bị Đường Diệc Bộ kiên định kéo đi về hướng một cái cổng vòm ngược lại.

Dưới sự so sánh, cái cổng vòm này còn quạnh quẽ hơn không ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!