Chương 71: Nước Xoáy

Không thể bị đầu độc, Nguyễn Nhàn nghĩ.

Nhưng mà tất cả mọi thứ xung quanh đều đang dụ hoặc người ta sa đọa.

Ánh mặt trời nhân tạo ùa vào qua cửa sổ giả lập, trong cửa sổ phản chiếu ra bầu trời xanh như lam ngọc thượng hạng.

Tấm nệm giường mềm mại thoải mái, trong không khí hơi nóng quanh quẩn một mùi hương ngọt ngào.

Nguyễn Nhàn không biết huân hương này có tác dụng với mình hay không, cũng không biết hô hấp dần dần nóng bỏng là bởi vì dược vật hay là đầu ngón tay lướt qua da.

Vừa tắm xong không lâu, áo choàng tắm của anh rất lỏng lẻo, bây giờ chúng đang trải rộng dưới người mình, bị dòng máu từ vết dao đâm trên người Đường Diệc Bộ nhuộm thành màu đỏ nhạt.

Nơi này là địa bàn của kẻ địch, Nguyễn Nhàn không ngừng nhắc nhở mình.

Thần kinh căng cứng đến mức có thể gãy lìa bất cứ lúc nào, suy nghĩ lại bắt đầu trở nên mơ hồ.

Máu tanh hòa lẫn mùi hương ngọt ngào đánh thẳng vào khứu giác của anh, nhiệt độ cơ thể và hô hấp của một người khác bắt đầu để đầu óc của Nguyễn Nhàn trở nên trống rỗng.

Anh có thể nghe thấy tiếng tim đập như sấm của mình.

Sợ hãi, hưng phấn và k*ch th*ch xa lạ đang không ngừng tăng lên khiến da đầu anh tê dại từng đợt, lông măng dựng đứng.

"Có phải anh cũng có thể nghe được tôi không?"

Cho dù robot hình người kia đang bị lưỡi dao đâm sâu vào ngực, Đường Diệc Bộ vẫn siết chặt cánh tay, gia tăng lực ôm.

Hô hấp của đối phương còn mang theo khí ẩm sau khi tắm, trong giọng nói có chút mong đợi mỏng như cánh ve.

Nguyễn Nhàn có thể cảm nhận được tim mình bỗng nhiên co rút một cái.

"Tôi không hiểu." Giọng anh khàn khàn không giống mình.

Anh muốn rút dao ra, dùng bạo lực chia cách tất cả.

Đáng tiếc nó lại bị dính chặt vào miệng vết thương, cũng không có quá nhiều không gian hoạt động khi bị đối phương đè dưới người mình.

Máu vẫn không ngừng tràn ra từ vết thương.

"Anh luôn lấy tiêu chuẩn của mình để nhìn mọi thứ, mà loài người cũng thiết lập robot hình người như vậy.

Tôi chưa từng thấy ngoại lệ." Đường Diệc Bộ dùng khuỷu tay trái chống người lên, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc ẩm ướt của Nguyễn Nhàn.

Ánh mắt hắn cổ quái mà nóng bỏng, ánh mắt đó giống như đao giải phẫu có thể tách được từng tầng linh hồn.

Điều kiện tiên quyết là mình còn có thứ như linh hồn.

Nguyễn Nhàn nuốt nước miếng, không nhịn được nhếch khóe miệng.

Phương thức trao đổi của Đường Diệc Bộ luôn luôn nhảy cóc, nhưng lần này anh lại hiểu.

Có lẽ là bởi vì anh cũng biết sự cô độc đó, nó giống như một vết sẹo cực sâu

- Đường Diệc Bộ đúng là giống như hắn tự xưng vậy, coi mình là một nhà động vật học.

Nhưng nhà động vật học sẽ luôn có một khoảng thời gian ở trong tổ chức của mình để rêu rao những thứ mình phát hiện.

Nhưng Đường Diệc Bộ không có nơi để trở về.

Mình cũng không có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!