Dư Nhạc chán đến chết nằm ở trong xe một mình.
Kế hoạch của ông ta không hề thành công, tuy đã đổi được lưới ẩn giấu, nhưng Quý Tiểu Mãn vẫn không nói với ông ta được bao nhiêu.
Cô ta không hề có chút tinh thần phấn chấn nào mà người trẻ tuổi nên có, nhìn từ góc độ nào cũng giống như một cái máy bán hàng tự động, toàn bộ quá trình không nói được mười chữ.
Mà người phụ nữ trung niên xinh đẹp kia sau khi đi vào trong phòng liền không ra ngoài nữa.
Sau khi trùm lưới ẩn giấu và khóa lốp xe, chiếc xe đã dung nhập với đống phế liệu trong góc.
Trừ khi dùng tay chạm vào, nếu không nhìn qua sẽ không hề có sơ hở.
Dư Nhạc cứ nằm như vậy hai ba tiếng đồng hồ, miếng cá khô mặn chát trong miệng bắt đầu trở nên nhạt nhẽo.
Nhàm chán khiến đầu lưỡi ông ta tê mỏi.
Đột nhiên những tiếng va chạm chói tai và tiếng cọ sột soạt vang lên ở cửa xe.
Dư Nhạc giật mình một cái, họng súng cô ta lên trước cả ánh mắt.
Sau đó ông ta liền nhìn đến một cái bóng tròn vo đang cố sức nhảy đến vị trí cửa sổ xe, bốn cái chân nhỏ cố gắng muốn đập vỡ lớp kính, nhưng mà giây tiếp theo lại bất đắc dĩ chậm rãi trượt xuống đất cái rầm.
Tiếp theo là những tiếng cạc cạc tủi thân truyền đến từ ngoài xe.
Dư Nhạc hé cửa xe ra một chút để Châu Sắt đang nhảy tưng tưng chui vào.
Ông ta im lặng đối diện với máy móc sinh mệnh kia vài giây, sau đó chậm rãi nằm xuống.
Giây tiếp theo Châu Sắt liền trực tiếp nhảy lên trên ngực Dư Nhạc, ông ta bị đập cho một cái, tức giận nhổm người lên.
Máy móc sinh mệnh hình cầu kia xoay vòng tại chỗ, nỗ lực vặn vẹo thân hình tròn vo, để Dư Nhạc có thể nhìn thấy tờ giấy kẹt trong khe kim loại.
Thuyền trưởng thuyền Tẩu Thạch nhướng mày, moi tờ giấy ra: "Ồ, còn không trực tiếp thông báo, là đi đến chỗ nào không muốn người khác biết sao?"
Châu Sắt nghiêm túc két một tiếng.
"Để tao nhìn xem...! Tôi và Nguyễn tiên sinh đêm nay tạm thời ở lại nhà thổ, sẽ về trước 10 giờ sáng mai, có việc gì liên lạc sau".
Ở cuối câu còn có icon mặt cười qua loa.
"... Cho nên hai tên nhóc này cùng nhau đi hưởng lạc, để lại một mình ông đây trông xe? Bọn họ nghĩ tao là gì, chó sao?" Dư Nhạc giận dữ vo viên tờ giấy.
Châu Sắt cắn góc áo Dư Nhạc, bắt đầu dùng sức lắc đầu.
"Tao biết hai người bọn họ đang điều tra, nhưng mùi trên giấy...! Mẹ nó, tao cũng muốn điều tra như thế." Dư Nhạc ngửi ngửi tờ giấy có chút mùi ngọt nị, ném vào trong túi, "Đi thôi, đi dạo với chú Dư, mẹ nó chứ cấm đi lại ban đêm cái gì."
Châu Sắt lặng lẽ bò ra ghế sau, ngậm cái hộp lúc trước nó đã giấu đi ra bắt đầu thong thả gặm.
"Có đi không." Dư Nhạc nhe răng, "Được rồi, mày trông xe.
Lát nữa tao sẽ..."
Cánh cửa quán nhỏ cách đó không xa chậm rãi mở ra, một bóng người mảnh khảnh thò ra khỏi khe cửa, cảnh giác nhìn trái nhìn phải.
Dư Nhạc nuốt lời nửa đoạn sau vào, rất có hứng thú mà nhìn.
Hình như không phải chỉ có một mình ông ta có ý định làm lơ việc cấm đi lại ban đêm.
Quý Tiểu Mãn mặc một bộ đồ đen, trên lưng đeo công cụ kim loại lung tung rối loạn, ngay cả bên hông cũng treo đầy đồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!