Chương 7: Khu Tránh Nạn

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Mặt trời sắp xuống núi.

Nguyễn Nhàn ngửa đầu lên nhìn kiến trúc trước mặt, lần đầu tiên cảm nhận được tận thế đã đến.

Lúc trước khi anh Trì và Tiểu Đinh hôn mê, Đường Diệc Bộ đã chuyển bọn họ đến một cái hang gần đó.

Sau khi tỉnh lại hai người không tiếp tục tìm kiếm lão Trương, mà lại lôi ba thứ như xe motor lơ lửng từ trong bụi cỏ trong hang ra rồi trở về khu tránh nạn — hai người một bị thương nặng ở lưng, một bị gãy xương cổ chân, căn bản không thể tiếp tục thăm dò.

Tốc độ của motor lơ lửng cực nhanh, ngay cả như vậy bọn họ cũng phải chạy tận hai, ba giờ mới về được mục đích ở sâu trong rừng cây.

Ngoại hình của khu tránh nạn quá mức rung động, thậm chí Nguyễn Nhàn không rảnh truy cứu việc Đường Diệc Bộ buộc mình ở sâu ghế như bao tải.

"Anh Nguyễn, tôi nhìn thấy anh bắn Phúc Hành Liêm, anh biết dùng súng sao?" Cổ chân của Đinh Trạch Bằng sưng to như cái bánh bao, nhe răng trợn mắt nhảy lò cò, nụ cười tự nhiên lại trở về trên mặt.

"Xem như một sở thích." Nguyễn Nhàn để mặc Đường Diệc Bộ cởi dây thừng buộc trên người mình.

Anh vẫn đang đánh giá khu tránh nạn trước mặt, "Không nói đến cái này nữa, Tiểu Đinh, đây là...?"

So với việc nói thứ ở trước mặt là khu tránh nạn, nó giống một tòa nhà bỏ hoang thấp bé bị đại thụ xuyên qua hơn.

Đại thụ mọc trong nhà, thân cây to lớn xuyên qua cả tòa nhà, tán cây che đậy mái nhà.

Tòa nhà này nhìn như lung lay sắp đổ, cửa sổ không có kính nên đen kịt giống hốc mắt của đầu lâu.

Nơi này không có dấu vết con người từng ở.

Bên cạnh đống rễ cây thô to có dựng mấy tấm giữ ấm che kín phòng ốc đơn sơ, uốn lượn trong bóng tối giống một cây nấm.

"Hùng vĩ đúng không!" Đinh Trạch Bằng bắt đầu gỡ bao tải buộc sau xe mình ra: "Ôi chị Khâu, sao chị lại ra ngoài?"

Cuối cùng Nguyễn Nhàn cũng thu mắt lại, nhìn về phía cửa ra duy nhất của kiến trúc bằng xi măng.

Có ba người vượt qua rễ cây cao hơn bắp chân, chui ra từ cổng tò vò.

Dẫn đầu là một người phụ nữ tóc ngắn mặc áo khoác trắng gọn gàng, chừng ba bốn mươi tuổi.

"Không phải là tới đón mấy người sao, số liệu cơ thể hai người cũng không quá bình thường."

Nói rồi cô tôi cong mắt lên, đuôi mắt có nếp nhăn nhàn nhạt: "Thằng nhóc thối, lại nhã hả?"

"Ờm, là em không cẩn thận." Đinh Trạch Bằng quệt mũi: "Chị Khâu, chị mau xem anh Trì, anh ấy chảy rất nhiều máu—"

Người phụ nữ gõ gõ vòng kim loại trên cổ tay, mấy màn hình hiện lên trước mặt cô tôi: "Tình trạng của Trì Lỗi vẫn tốt, chắc 231 đã băng bó qua cho anh tôi.

Còn cậu...! tiêm thuốc thư giãn?"

"Lúc ấy em ôm cái chân tàn này bỏ chạy, sắp đau đến chết.

231 cho em một châm."

"Liều lượng hơi lớn, phải điều chỉnh chỉ lệnh chữa bệnh của 231 rồi.

Nhưng mà vẫn hơi khó làm, lão Trương có thể kiếm được hai cái máy y học về thì tốt.

Mà lão Trương đâu, lại phải cách hai ngày mới trở về?"

"Chúng tôi không liên hệ được với Trương Á Triết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!