Chương 69: Bên Kia Tủ Kính

Tay chân giả của Quý Tiểu Mãn giống như côn trùng sắt thép.

Nói một cách chính xác hơn thì chúng không giống của người bình thường lắm, mà giống như bị biến hình hơn.

Ngón tay kim loại nhỏ mà sắc bén, thậm chí cô ta còn có thể sử dụng chúng như một cây kim.

Khớp xương được khảm vào cơ thể một cách tinh tế hoạt động không phát ra tiếng động nào, chất kim loại kia tựa như có được sinh mệnh.

Bây giờ cô ta đang cầm một cây thước kim loại hình dáng vặn vẹo phác họa lên tờ giấy hơi bẩn.

Sau khi nói xong khoảng mười giây mà không được đáp lại, Quý Tiểu Mãn mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Nguyễn Nhàn đang yên lặng không nói gì.

Cô chủ tiệm trẻ tuổi này vốn đã lùn, lúc nói chuyện với người ta lại không thích ngẩng đầu.

Có thể nói ngũ quan của cô ta khá thanh tú, nhưng bởi vì cái thói quen này nên có vẻ hơi âm trầm, mang đến người ta một loại cảm giác rất không thân thiện.

"Mục đích của tôi rất riêng tư, tôi không muốn nói.

Tóm lại tôi sẽ không làm chuyện gì xấu, nói thế nào cũng sẽ không xấu hơn Tiễn Nhất Canh." Cô ta nói, đặt cây bút sắp hết mực xuống bàn.

"Không đồng ý tôi cũng hiểu được, đây không phải là một chuyện dễ dàng."

"Chế tạo ra bất kỳ người nào." Nguyễn Nhàn lặp lại câu nói của Quý Tiểu Mãn.

"Đúng vậy, chỉ cần anh có đầy đủ thông tin.

Không khác mấy so với việc làm giả một bức tranh sơn dầu." Giọng nói của Quý Tiểu Mãn lại thấp hơn, một chút mừng rỡ vừa xuất hiện đã tan thành mây khói.

"Nếu không muốn làm vụ giao dịch này thì thôi, thời gian hơn một tuần cũng không dài, chờ đi."

"Chúng tôi phải đi xem trước đã." Dư Nhạc lập tức tìm đường lui cho mình, "Yêu cầu này vẫn luôn có hiệu lực chứ."

Lúc này Quý Tiểu Mãn chẳng thèm ngẩng lên, chỉ gật đầu một cái.

"Vậy gần đây có chỗ nào ở không" Dư Nhạc xoa xoa tay, lại làm ra vẻ nhiệt tình.

"Cô em à, cô xem, chúng tôi không quen chỗ này lắm..."

Quý Tiểu Mãn không để ý đến ông ta.

"Chậc, con bé này." Dư Nhạc hậm hực trở lại trong xe, nửa nằm xuống ghế lái.

"Chẳng khiến người ta thích chút nào."

"Chúng ta không thể ở trong xe mãi được, bên này quá nổi bật, bị để mắt tới chỉ là vấn đề thời gian." Nguyễn Nhàn lắc đầu một cái.

Thời đại này không còn ai cẩn thận kiểm tra trong xe có vật tư hay không nữa, chỉ cần người ta nghĩ rằng nó có thì chắc chắn sẽ ra tay.

Giống như đôi mắt vàng có thể dẫn tới nguy hiểm của Đường Diệc Bộ, sự thật sẽ trở nên vô dụng trước suy nghĩ chủ quan.

Nguyễn Nhàn không ngại thả ma quỷ trong tim ra để suy đoán tất cả về hướng u ám.

Đường Diệc Bộ nhảy lên xe sau một bước, Châu Sắt hét lên một tiếng, nhảy lên đỉnh đầu hắn ta như thường lệ.

Robot hình người kia lặng lẽ ngồi tại chỗ, trong tay cầm cái lọ chỉ còn một nửa, nhưng có vẻ không định ăn tiếp.

"Nếu không thì trở về khu thành trung", Dư Nhạc mở túi bánh quy, dùng chân đá đá tay lái.

"Nói thật, hai cậu thật sự không định thử một chút sao? Trộm một món đồ mà thôi, hai cậu đã có bản lĩnh ra tay dưới mắt Phàn Bạch Nhạn, chút chuyện nhỏ này cũng không tính là gì đi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!