Chương 50: Ác Ma Màu Trắng

Đây vốn nên là một đêm hòa bình.

Dựa theo thói quen lúc trước, chủ hạm của thuyền Cực Lạc sẽ khởi động vào trưa mai, đám tặc đất làm việc bên ngoài đã trở lại khu quần cư.

Mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng, ông ta chỉ cần lái chủ hạm ra ngoài một vòng — chỉ cần tránh được vụ nổ và đám tặc đất khác tuyệt vọng đánh lén là được.

Sau khi vận hành ổn định mấy năm, Phàn Bạch Nhạn sẽ không còn nơm nớp lo sợ vì chuyện này nữa.

Ông ta còn sống, ông ta sẽ trở thành con cá mập hung ác nhất trong Biển phế tích.

Vật tư phong phú chồng chất trong kho hàng, mà vì để quản lý con thuyền trong mấy ngày tiếp theo, ông ta c*̃ng đã mạo hiểm nhiều tích trữ số lượng đom đóm trong ba ngày.

Bình thường vì để tránh trộm cướp nội bộ và dược phẩm biến chất, ông ta chỉ tích trữ một ngày.

Toàn bộ thuyền Cực Lạc chỉ có một mình ông ta biết rõ phương pháp sản xuất thứ này.

Không có đom đóm, người bình thường chỉ có thể chịu một ngày.

Nếu như sang ngày thứ hai mà mình còn chưa sản xuất lượng mới, vậy chắc chắn đã gặp phải chuyện gì không may rồi — lui một bước để nói, kéo cả con thuyền chôn cùng mình cũng tốt.

Phàn Bạch Nhạn thỏa mãn vỗ vỗ tủ sắt giấu ở đầu giường, thản nhiên ngồi lên ghế.

Ông ta đã dồn hết một phần ba số động vật chăn nuôi ở khu quần cư vào, giấu kĩ cái két chứa đầy thuốc mới sản xuất hôm qua.

Số thuốc sản xuất hôm nay cũng đang được đông đặc.

Mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi.

Đoàn Ly Ly đang co ro ngồi ở góc phòng, hốc mắt vẫn còn đỏ ửng.

Cô ta đã thay một bộ sườn xám màu xanh nhạt, sợ hãi buông thõng tay, cơ thể run nhè nhẹ.

Không biết có phải do ánh đèn hay không mà sắc mặt cô ta có chút trắng bệch.

"Xem đi, cô đã đưa Phùng Giang đến thuyền Tẩu Thạch.

Bây giờ thì sao? Dư Nhạc sẽ xong đời ngay lập tức, mà một giờ trước giết tôi đã giết Đồ Duệ.

Không có thuyền trưởng và phó thuyền trưởng, thuyền Tẩu Thạch sẽ biến thành Địa Ngục sống — Cô nói xem lòng tốt của cô đã gây ra chuyện xấu rồi."

Đoàn Ly Ly cúi đầu xuống, siết chặt nắm đấm, trên trán lấm tấm mồ hôi: "Đồ Duệ hắn ta, không phải hắn ta ở trong quân phản kháng sao? Sẽ không dễ dàng như vậy..."

"Cho dù là Nguyễn Nhàn, bị trói thành như thế c*̃ng không động đậy được." Phàn Bạch Nhạn khoát tay, "Nguyễn Lập Kiệt còn cứa một nhát lên cổ hắn ta, không phải là hình chiếu.

Quả bom kia có thể nghiền nát cả xương cốt."

"Vậy còn Đường Diệc Bộ thì sao? Người ta tận tâm tận lực chạy tới bên này, đều là người trẻ tuổi có tài năng.

Ông lại giết người yêu hắn..."

"Hắn có động tĩnh gì không?"

"Không có, lính tuần tra đã báo cáo, hôm qua và hôm nay hắn đều nằm ở trên giường dưỡng thương."

"Vậy mới đúng chứ.

Thời buổi bây giờ lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy.

Món nợ này cứ tính cho thuyền Tẩu Thạch là được, lại tìm cho hắn một tên nhóc xinh đẹp chẳng phải là được rồi sao? Ly Ly à, lần này nhốt cô cũng là để cô cảnh giác thêm chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!