Chương 5: Cải Tử Hoàn Sinh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Nguyễn Nhàn nhìn Đinh Trạch Bằng bên cạnh đang vô cùng khẩn trương.

Anh không mở hộp kim loại ra mà chỉ mỉm cười: "Cảm ơn anh Trì, tôi đã hết sốt rồi, đừng nên lãng phí thì hơn."

Sắc mặt của anh Trì xấu đi mấy phần: "Cậu phải tốt hẳn lên, chúng tôi cũng đỡ phải mất thời gian chăm sóc cậu.

Bớt tỏ vẻ thôi."

"Thể chất của tôi không ra sao cả, dị ứng với rất nhiều thuốc.

Anh Trì, thật sự không cần đâu.

Nhỡ may uống vào mà xảy ra chuyện gì càng làm phiền anh hơn." Nguyễn Nhàn cho thêm một chút yếu thế vào trong giọng nói.

"Bảo cậu ăn thì cứ ăn đi." Giọng điệu của anh Trì chậm dần, có vẻ lười nhác lại che giấu, một cái tay đã đặt lên cán súng bên hông.

"Không phải thứ này rất hiếm có sao? Tuy anh Nguyễn trông đẹp một tí, nhưng 231 không nói cái gì, anh Trì cũng không cần—" Cuối cùng Đinh Trạch Bằng cũng không nhịn được mà đi về phía trước, nhìn có chút khó khăn.

"Đây mà là dáng vẻ của người sống sao? Da mịn thịt mềm.

231 là cái gì chứ, chỉ là một thứ không có đầu óc thôi.

Ai biết thứ ở trong thành đã phát triển thế nào rồi, xảy ra vấn đề cậu chịu trách nhiệm hay là tôi?"

Đinh Trạch Bằng gãi đầu, dời ánh mắt đi, không còn lên tiếng nữa.

"Yên tâm, nếu đầu óc của cậu là thịt thì sẽ không có chuyện gì cả." Giọng nói của anh Trì hơi khàn, ánh mắt không tốt lắm.

Đầu óc là thịt?

Nguyễn Nhàn mở hộp kim loại ra, bên trong có bốn năm viên tròn có màu xám bóng loáng của kim loại, nhìn tạo hình trông hơi giống thuốc.

"Anh bỏ súng xuống đi đã.

Tôi ăn, tôi ăn là được." Anh thỏa hiệp.

"Để tôi tự làm.

Tiểu Đinh, chuẩn bị sẵn sàng.

Cậu cũng nhìn cậu ta để đề phòng nhỡ may." Anh Trì rút súng ra, bàn tay trống không cầm lấy hộp kim loại, một tay lấy thuốc.

"Người cứu tôi đâu rồi?" Nguyễn Nhàn suy nghĩ một lát, làm ra dáng vẻ hốt hoảng.

"Ở bên ngoài, lúc này hắn sẽ không tới cứu cậu." Anh Trì nhíu mày, "Thành thật một chút."

Nguyễn Nhàn ngồi thẳng người, ra vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm họng súng.

Anh không tiếp tục kháng cự nữa mà nơm nớp lo sợ hé miệng.

Nếu Đường Diệc Bộ đã ở bên ngoài, hơn nữa còn đặc biệt nhắc đến việc hợp tác thì sẽ không thể không chuẩn bị với tình huống trước mắt.

Đường Diệc Bộ không tỏ vẻ gì chứng minh thứ này cũng sẽ không hố anh quá thảm — Nếu muốn mượn thứ này để tiêu diệt ý chí của mình, Đường Diệc Bộ nên giả làm nhân viên cứu viện để lừa anh ngay từ đầu.

Nhưng mà...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!