Chương 46: Danh Sách Bỏ Phiếu

Đường Diệc Bộ ôm chặt bát kem nhảy xuống giường.

Hắn không hề ngụy trang mà quang minh chính đại đi ra ngoài.

Ngoại trừ số lượng công nhân hơi khác nhau, khu quần cư của thuyền Cực Lạc rất khó phân ra được ngày đêm.

Mọi người đều ở yên vị trí của mình, bị cái lồng vô hình bao lại, thỉnh thoảng trên khuôn mặt cứng ngắc sẽ xuất hiện vài ý cười không dính dáng gì đến vui vẻ.

Giống như con chim báo giờ trong đồng hồ, bọn họ bị dính chặt vào một góc của cái máy khổng lồ, cánh chim chỉ dùng để trang trí.

Trong đám người này, Đường Diệc Bộ ôm một bát kem ly đi tới đi lui vô cùng nổi bật.

Đường Diệc Bộ chép miệng nhấm nháp đồ ngọt, rất nhanh đã mất đi hứng thú tiếp tục quan sát.

Những người này không có quá nhiều giá trị quan sát.

Lao động cường độ cao trong một thời gian dài khiến bọn họ phản ứng rất chậm chạp, tư duy lại đơn giản.

Trong công việc vĩnh viễn chỉ xen lẫn thời gian dùng cho giấc ngủ ngắn ngủi, ăn và bài tiết.

Thời điểm giải phóng duy nhất của bọn họ có lẽ là một hai giờ sau khi dùng đom đóm-

Lại múc một thìa đồ ngọt hơi vàng đưa vào miệng, Đường Diệc Bộ nhìn về phía hai người ngồi phịch trên ghế cách đó không xa.

Trên mặt bọn họ có vẻ hạnh phúc và buông lỏng quỷ dị, tay chân run rẩy, bờ môi nhợt nhạt.

Khuôn mặt gầy gò xanh lét, hiển nhiên đã ăn đom đóm từ rất lâu.

Có một người không biết là bị bệnh hay là quá suy yếu mà ngã nhào từ trên ghế xuống đất.

Một cái tay của gã bám vào mặt bàn cứng rắn, lồng ngực phát ra những tiếng trầm đục như ống thổi, ho đến mức sắc mặt tím lại.

Nhưng mà mọi người ngồi đối diện hay bên cạnh lại hoàn toàn không có hứng thú với mọi chuyện xảy ra, chỉ tiếp tục vùi đầu làm việc.

Người kia ráng chống đỡ thở hổn hển một lát mới ngồi lại vị trí, chờ tác dụng thuốc cuối cùng qua đi rồi tiếp tục mối hàn thiết bị điện tử.

Đường Diệc Bộ đột nhiên bắt đầu hiếu kì, nếu như sự an nhàn giả dối này hoàn toàn sụp đổ, nhưng người không khác gì máy móc cacbon này sẽ có phản ứng gì

- Người đã hoàn toàn mất giá trị bòn rút đang yên nghỉ trên tầng năm, có lẽ những người này cũng không phải là hoàn toàn không biết gì về kết cục đang chờ đợi mình.

Đường Diệc Bộ cất bát kem ăn xong đi, vỗ vỗ hơi lạnh trên tay rồi quyết định xuống dưới tầng đi dạo.

Cho dù thuyền Cực Lạc chính ẩn nấp rất kỹ, khu quần cư cũng không đến mức không có một chiếc thuyền nhỏ nào để mượn.

Đường Diệc Bộ thuần thục chui vào điểm mù camera, chạy xuống dưới mặt đất, thuận lợi tìm được vài chiêc thuyền con.

Mình đã nhớ kỹ đường, chỉ cần kích hoạt chức năng xuyên qua là lúc nào cũng có thể mang máy quấy nhiễu rời đi.

Đường Diệc Bộ mô phỏng hơn mười loại phương án trong đầu, thậm chí còn tưởng tượng ra vài cảnh giật gân, nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi sự nhàm chán.

Cộng tác của này phức tạp hơn nhiều.

Trong bãi đỗ xe dưới đất để từng chiếc thuyền nhỏ, máy giám thị đang chuyển động khắp các ngõ ngách, súng trong tay lính tuần tra thỉnh thoảng sẽ chạm vào những thứ nhỏ bé rồi vang lên kèn kẹt.

Đường Diệc Bộ duỗi tay chân ra trong một con thuyền, nhìn chằm chằm con nhện đang dệt lưới trên trần.

Ánh đèn của lính tuần tra quét tới quét lui trong không gian đen tối.

Bọn họ dự định tách ra 36 giờ, mà bây giờ hắn còn có 34 giờ nữa mới có thể xác nhận được cộng tác của hắn có nhân cơ hội chạy trốn hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!