Chương 44: Đề Nghị Hẹn Hò

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Đường Diệc Bộ nhìn về phía cái gáy của người nằm bên cạnh.

Cộng tác của hắn đang quay lưng về phía hắn, ngủ không say lắm.

Khác với trước đây, lần này đối phương lại chen ra mép giường, có vẻ muốn cách xa mình, một chút.

Vì để chứng thực suy đoán này, Đường Diệc Bộ bọc kín chăn rồi nhích ra giữa giường.

Nếu là trước kia, Nguyễn tiên sinh ngủ say sẽ vô ý thức xích gần, co cả người lại muốn lấy được nhiều nhiệt độ cơ thể hơn.

Nhưng lần này Nguyễn tiên sinh lại không nhúc nhích

- hắn vẫn yên tĩnh nằm sát mép giường, áo ngủ lỏng lỏng lẻo lẻo để lộ phần gáy trắng nõn.

Tư duy quán tính của con người ảnh hưởng thật lớn.

Đường Diệc Bộ có chút tủi thân, hắn nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng vẫn không thể hiểu được thái độ vi diệu của đối phương.

Hắn lặng lẽ vươn tay, đầu ngón tay dừng lại cách gáy đối phương 2cm, lại từ từ thu về.

Ngày đầu tiên ở thuyền Cực Lạc của hai người như gà bay chó chạy, chắc chắn Nguyễn tiên sinh đã mệt lắm rồi.

Nếu như tùy tiện làm đối phương tỉnh lại, nói không chừng sẽ khiến tình hình đã có chút vi diệu trở nên hỏng bét.

Ngay lúc hắn muốn tìm hiểu cảm xúc thần bí của cộng tác, mục tiêu của hắn đã trở mình, ánh mắt lạnh như băng bắn tới.

Nguyễn Nhàn ngủ không ngon.

Điều này khiến anh càng thêm không vui.

Trải qua thời gian dài, anh đã sớm quen với việc ngủ một mình.

Nhưng chỉ qua mấy tuần ngắn ngủi, có một người khác làm bạn hay không cũng đã bắt đầu ảnh hưởng tới chất lượng giấc ngủ của anh.

Quá mức nguy hiểm.

Có lẽ là Đường Diệc Bộ không phải người, có lẽ là quan hệ giữa bọn họ quá sâu.

Ai nói "tuyệt đối không có khả năng tin tưởng lẫn nhau" không phải là một sự tin tưởng chứ? An tâm âm u cũng là an tâm, không thể phủ nhận, ở chung với Đường Diệc Bộ khiến anh vô c*̀ng thoải mái.

Nguyễn Nhàn thấy hơi nhớ mấy dự án đã bị từ bỏ của mình.

Trong nháy mắt đó, sự thoải mái dễ chịu đó khiến anh nhớ tới căn phòng máy ấm áp cất giấu bánh kẹo kia.

Lúc ấy anh có thể ngăn chặn toàn bộ những người khác ở bên ngoài, giống như bây giờ vậy.

Nửa mặt của robot hình người dán vào gối đầu mềm mại, bàn tay còn cứng ngắc trên không trung, vẻ mặt xấu hổ khi bị bắt quả tang.

Bị Nguyễn Nhàn trừng mắt mấy giây, Đường Diệc Bộ mới rút tay về, kéo chặt chăn lên, đôi mắt vàng kim chớp chớp.

Mấy tiếng trước, đối mặt với vấn đề "muốn phá hủy bên nào" của Đường Diệc Bộ, Nguyễn Nhàn đã cho ra một đáp án khá mơ hồ.

"Xem tình hình đã." Lúc ấy anh đáp như vậy.

Anh đã cân nhắc không ít phương án, nhưng mỗi cái đều cần căn cứ vào kết quả nghiên cứu cỏ sáng tắt để điều chỉnh.

Xem ra Đường Diệc Bộ không hài lòng với đáp án này lắm, Nguyễn Nhàn nghĩ thầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!