Chương 43: Tai Họa Để Lại Ngàn Năm

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Cảm giác chen chúc trong tủ quần áo không hề tốt.

Tủ quần áo khảm vào trong tường, chiều sâu cực kì có hạn.

Nguyễn Nhàn hơi nghiêng bả vai, khó chịu chuyển động cái đùi.

May mắn là bác sĩ Hách kia cũng không phải người sạch sẽ gì, cho nên không có nhiều quần áo trong tủ lắm.

Đống quần áo bị xếp lộn xộn ở dưới đáy, khiến động tác xê dịch nhỏ của anh không đến mức phát ra âm thanh.

Đường Diệc Bộ đối mặt ôm Nguyễn Nhàn, gần như dán lên trên người anh.

Nhiệt độ cơ thể hơi cao của đối phương khiến Nguyễn Nhàn vô ý thức ngừng thở, hô hấp và nhịp tim của một sinh mệnh khác đang dán chặt lấy anh, khác hẳn với lúc bị ôm từ sau lưng.

Robot hình người kia hơi hoạt động giống như lúc phá giải hộ giáp của Đinh thiếu tá.

Đáng tiếc Nguyễn Nhàn đặt cằm lên trên vai Đường Diệc Bộ cho nên không nhìn thấy biểu cảm hay động tác của đối phương.

Trước mặt anh chỉ có cánh tủ quần áo tối đen mốc meo.

"Có thể là chúng ta nhìn nhầm." Giọng nói trẻ tuổi kia nói.

Đáng tiếc động tác của hắn ta lại không hề thống nhất với lời nói.

Nguyễn Nhàn có thể nghe thấy tiếng lục lọi phía bên ngoài.

"Chúng ta đã xác nhận trong phòng theo dõi rồi, hơn nửa giờ trước đúng là bọn họ đã tới đây, hơn nữa còn chưa rời đi." Đoàn Ly Ly có vẻ mất mát.

"Tôi biết, nhưng chúng ta đi tới đây c*̃ng mất mấy phút, nói không chừng bọn họ đã rời đi đúng lúc đó rồi.

Cô xem, không phải bác sĩ Hách vừa mới ngủ sao."

"Được rồi, cũng được." Đoàn Ly Ly thở dài, "Lát nữa tôi sẽ đi xem lại."

Đường Diệc Bộ dừng động tác lại.

Cái tay kia rút về từ sau lưng Nguyễn Nhàn, vạch vạt áo khoác trắng của anh ra viết lên ngực anh.

[Trong túi quần tôi có Atropine và mấy loại thuốc khác, bỏ mấy viên vào trong miệng anh đi, đề phòng có chuyện gì đó.]

Đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh như bươm bướm, tạo ra một cơn ngứa nhẹ.

[Sửa chữa.

Thu hình lại.] Nguyễn Nhàn trả lời qua loa trong bông tai.

[Đã chuẩn bị xong, tạm thời vẫn chưa có ý định upload lên.

Tôi tận mắt nhìn thấy binh sĩ có quyền hạn xác nhận đường đi ngay lập tức.

Quyền hạn của cô Đoàn chưa chắc kém hơn một binh sĩ, không cần thiết phải đến tận phòng quan sát.

] Đường Diệc Bộ di chuyển đầu ngón tay từ trái sang phải, lại từ phải sang trái, Nguyễn Nhàn run rẩy hít vào một hơi.

Rất có thể Đoàn Ly Ly đang nói dối.

Nếu như cô ta vụng trộm xem camera, thay đổi quá rõ ràng sẽ có thể khiến cô ta cảnh giác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!