Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Vừa bước vào phòng điều trị, Đường Diệc Bộ đã thuận tay cài cửa lại.
Cửa phòng điều trị của thuyền Cực Lạc không thể khóa trái, điều này khiến người ta có chút tiếc nuối.
Giống với phòng điều trị của khu tránh nạn Thụ Âm, nơi này không có cửa sổ chiếu sáng
- siêu thị này nằm trên mặt đất đương nhiên không cần phải lắp cửa sổ giả lập.
Nhưng vì để che đi phế tích tuyệt vọng ngoài cửa sổ, bác sĩ đã kéo kín rèm cửa lại.
Trên mặt bàn rất sạch sẽ, bày một bình hoa giả.
Vị bác sĩ ngồi bên cạnh tầm gần bốn mươi tuổi.
Nguyễn Nhàn nhìn ông ta một cái, không rõ đối phương vốn có một đôi mắt híp hay căn bản không thể mở được mắt ra.
Bác sĩ mặc áo blouse dúm dó, sắc mặt vàng như nến, có vẻ mặt ủ mày chau.
Bên tay trái của ông ta đặt một cái máy bấm giờ đơn giản, chữ số trên đó đang chạm rãi nhảy vọt, chỉ còn hai phút rưỡi nữa sẽ đầy 20 giờ.
Bên tay phải đặt một cái cốc trống không, chỉ còn vết bẩn màu nâu đậm ở dưới đáy.
Trong không khí tràn ngập mùi đồ uống nâng cao tinh thần, ngửi mùi hơi biến chất.
"Làm sao?" Bác sĩ kia khàn giọng hỏi, gần như không thể phát ra âm thanh.
Ông ta mơ mơ màng màng nhìn về phía cái chân bị thương của Đường Diệc Bộ.
Chọn đúng rồi, Nguyễn Nhàn nghĩ.
Người tỉnh táo sẽ tỏa ra mùi nhẹ nhàng khoan khoái lại ấm áp giống như hạt sương mùa hè, mà người ngủ không đủ giấc sẽ có mùi như pho mát nấm mốc, ngoài ra còn có vẻ mỏi mệt hoảng hốt.
Trên thuyền Cực Lạc, người mỏi mệt còn có thêm một đặc điểm nữa
- mùi cỏ sáng tắt trên người bọn họ dày đặc nhất, giống như là một người bù nhìn bị nhét cỏ sáng tắt mới mẻ vào vậy.
Đường Diệc Bộ vừa vào phòng đã nhắm chuẩn cái bàn đặt đầy thuốc.
Lúc bác sĩ kia còn đang cố hết sức dò xét Nguyễn Nhàn, hắn đã nhanh chóng vọt đến bên cạnh ông ta, đâm thẳng ống tiêm chứa thuốc thư giãn vào cổ đối phương.
Bác sĩ đập mạnh đầu xuống bàn.
"Giám sát đã đổi xong rồi." Đường Diệc Bộ thu kim tiêm lại, thuận tay ném vào thùng ngâm không ít ống tiêm khử trùng.
"Quả nhiên hệ thống chữa bệnh của bọn họ là độc lập." Nguyễn Nhàn kéo tay của bác sĩ đang hôn mê điều khiển mặt bàn, kích hoạt màn hình: "Để tôi xem một chút...! Không có ghi chép chữa bệnh tối hôm qua."
Anh tập trung thao tác màn hình trước mặt, sau một lúc lâu mới khẽ lắc đầu: "c*̃ng không có dấu vết sửa chữa.
Nhưng đúng là hệ thống này rất lạc hậu, chưa chắc bọn họ sẽ ghi lại danh sách thuốc men."
"Ừm." Đường Diệc Bộ cũng chẳng suy nghĩ gì nữa.
Hắn nhanh chóng mở cửa hòng bị đổi thành phòng xét nghiệm ra, mùi thối đặc thù của động vật bay ra ngoài.
Phòng xét nghiệm vô cùng bừa bộn.
Cửa tủ quần áo dựa vào tường còn chưa đóng, mấy cái áo blouse trắng treo qua loa ở bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!