Chương 41: Vinh Quang

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Nguyễn Nhàn ngửi thấy mùi máu tươi, mùi cây cối tươi tốt, mùi nước bẩn và mùi bất cần đời ở trên người Đường Diệc Bộ.

Biểu hiện của robot hình người kia không giống như vừa mới đến một chỗ nguy hiểm nào đó thăm dò mà giống như một con sư tử vừa tuần tra lãnh địa xong hơn.

Đường Diệc Bộ đặt Châu Sắt lên giữa cái ghế sô pha mềm mại, tùy tiện cử động cái chân được băng bó kỹ.

Sau đó hắn thỏa mãn cởi áo khoác để lộ ra nửa thân trênvới bắp thịt rắn chắc xinh đẹp, sau đó lại muốn bò lên giường: "Bây giờ còn chưa đến 5 giờ, ngủ xong rồi nói tiếp."

Ngọn lửa giận vô danh kia lại nổi lên, Nguyễn Nhàn mặt lạnh kéo chăn của Đường Diệc Bộ ra.

Đường Diệc Bộ không chui vào chăn được, đành tủi thân dựa vào đầu giường.

"Lần sau phải nói với tôi trước." Nguyễn Nhàn lạnh lẽo nói.

"Nhưng chuyện này không có liên quan gì với anh." Đường Diệc Bộ nắm lấy góc chăn, trên mặt có vẻ mờ mịt.

"Điều kiện đầu tiên để tôi yên tâm ngủ là có chiến lực như cậu ở bên cạnh.

Nếu như vừa rồi bị đánh lén, chưa chắc tôi đã kịp phản ứng." Nguyễn Nhàn cũng vô tình giật góc chăn đi: "Trái lại, nếu như cậu xảy ra vấn đề gì, tôi cũng có thể dễ dàng tiếp ứng cậu hơn.

Đây mới là giá trị hợp tác."

"Tôi còn chưa quen lắm." Đường Diệc Bộ xoa xoa tay, "Được rồi, tôi đã nhớ kỹ...! có thể trả chăn lại cho tôi không?"

Nguyễn Nhàn vô cùng nghi ngờ điều này.

Bây giờ có lẽ anh đã tìm hiểu được hành vi đặc thù của Đường Diệc Bộ rồi

- robot hình người kia sẽ không ra vẻ thần bí hay thể hiện thái độ "tôi có rất nhiều nỗi khổ tâm".

Có thể nói hành động của Đường Diệc Bộ vô cùng bằng phẳng, bằng phẳng đến mức khiến người ta giận dữ.

Nhưng cho dù hắn có dáng vẻ không tim không phổi đó thì thực chất bên trong vẫn là một người ở bề trên.

Nguyễn Nhàn cảm thấy khó hiểu.

So với "người hợp tác", ở tiềm thức Đường Diệc Bộ coi mình giống như một con thú cưng phụ thuộc hoặc là một công cụ tiện lợi hơn.

Giống như người một mình đi ra ngoài du lịch sẽ dẫn theo một con chó săn hoặc ngựa tốt để đi trên thảo nguyên.

Bọn chúng chắc chắn đều là động vật thông minh, mọi người cũng sẽ cho những đồng bạn này trấn an và trợ giúp.

Nhưng con người lại trói buộc chúng lại, thỉnh thoảng rời đi làm việc cũng rất ít khi gọi chúng dậy để báo một tiếng.

Đối với Đường Diệc Bộ, có lẽ cùng lắm mình chỉ có hàm răng sắc bén hơn chút thôi.

Loại cảm giác này không phải xuất hiện lần đầu tiên, nó để Nguyễn Nhàn rất không thoải mái.

Tuy anh không đến mức thật sự coi Đường Diệc Bộ là đồng loại, nhưng anh quả thực không thích loại này cảm giác xa cách này.

Quả nhiên con người vô cùng tham lam, Nguyễn Nhàn nghĩ.

Ban đầu anh chỉ anh cảm thấy tự do, bây giờ anh lại khao khát càng nhiều hơn theo bản năng.

Mình vẫn không thể nào thoát khỏi sự ảnh hưởng bởi bề ngoài giống con người của đối phương.

Nguyễn Nhàn nhìn về phía Đường Diệc Bộ, muốn tưởng tượng hắn thành một con báo, một con ngựa, hoặc là cái gì khác -

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!