Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Người xa lạ đối diện nháy mắt mấy cái, vén từng sợi tóc ra sau tai, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì.
"Nếu máy sơ cấp loại S đã bị anh đánh dấu, tôi chỉ có thể chọn phương án khác, đó là hợp tác với anh.
Nếu anh không đồng ý thì chỉ có thể "bị tôi xóa bỏ" hoặc "sau này bị những người khác xóa bỏ", cái sau sẽ khiến tôi đỡ bị bại lộ."
Giọng điệu của mắt vàng rất bình thản, nghe không ra cảm xúc gì.
"Nội dung hợp tác rất đơn giản.
Anh cần cố gắng hành động chung với tôi, cung cấp trợ giúp đồng thời giữ bí mật cho tôi.
Để báo đáp lại, tôi có thể đảm bảo sự an toàn của anh."
Nguyễn Nhàn hít vào một hơi, cố gắng đè ép lửa giận bị mạo phạm xuống.
Tình huống khả nghi, đối phương lại xuất hiện đột ngột.
Anh sẽ không ngốc đến mức ngoan ngoãn nói ra tình huống của mình rồi lại đến lượt mười vạn câu hỏi vì sao.
Bây giờ anh chỉ có thể xác định một điều — nhìn mức độ đổ nát của sở nghiên cứu và kỹ thuật vũ khí đột nhiên nhảy vọt, đúng là mình đang ở mười hai năm sau.
Còn đủ chuyện kỳ dị xảy ra bên cạnh mình, tuy vô cùng cổ quái nhưng vẫn chưa đủ để suy đoán ra tình hình lớn hơn.
Người xa lạ này còn làm tăng thêm cảm giác không hài hòa với hiện thực.
Diện mạo của hắn vô cùng xuất sắc, thậm chí còn xuất sắc đến mức quá đáng.
So với người thật, hắn giống một hình ảnh giả lập hoàn mỹ hơn.
Người trước mặt có làn da nhắn nhụi không hợp với hoàn cảnh, mái tóc đen hơi dài sạch sẽ nhẹ nhàng.
Tay chân thon dài rắn chắc, móng tay được cắt tỉa gọn gàng.
Kiểu dáng quần áo gần giống với đồng phục trên người không ít thi thể, tuy hơi phai màu nhưng vô cùng gọn gàng chỉnh tề, không bị tổn hại mấy.
Ngay cả ống tay áo cũng vô cùng sạch sẽ.
Nếu không ở trong một hoàn cảnh sinh hoạt tương đối ổn định, mọi người rất khó duy trì được dạng vẻ này.
Có lẽ tình huống không hỏng bét giống mình dự đoán.
Nguyễn Nhàn liếc qua thi thể quái vật khổng lồ trong bóng tối.
Thi thể cách chỗ này không xa, vậy mà người kia còn chẳng thèm nhìn cái nào, cũng không hề có chút khẩn trương.
Anh cẩn thận quan sát trang bị của người kia, không phát hiện ra những thứ như vũ khí.
Nhiệt độ cao trên người còn chưa hoàn toàn biến mất, Nguyễn Nhàn mượn mấy giây điều chỉnh tư thế chân để điên cuồng vận chuyển suy nghĩ vẫn có chút chậm chạp.
Nếu như đây không phải trò đùa do ai đó tỉ mỉ bày ra, người tới hẳn là có thực lực rất tốt.
Tuy nói không rõ về "máy sơ cấp loại S" và "đánh dấu", nhưng cũng không cản trở suy đoán của anh.
Từ cách nói "nghĩ biện pháp khác", xem ra mục tiêu đầu tiên của tóc vàng hẳn là cái máy sơ cấp kia.
Chẳng biết tại sao nó lại dính dáng đến mình, đối phương không thể không thông qua hợp tác để đạt được mục đích; Còn giữ bí mật, trước mắt Nguyễn Nhàn không có cách nào đoán được ý mắt vàng là gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!