Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Thang máy bằng kính vận hành bình thường, Đoàn Ly Ly dẫn hai người về đến phòng.
Cửa kính treo rèm dày khép lại, ánh sáng mờ ảo bỗng chốc bao phủ toàn bộ căn phòng, giống như một bình mật ong sền sệt.
Ở trong một căn phòng kín mít với hai người đàn ông trẻ tuổi, Đoàn Ly Ly vô ý thức căng cứng người.
Nguyễn Nhàn hiểu ý lui lại mấy bước, động tác của Đường Diệc Bộ còn rõ ràng hơn.
Robot hình người kia cởi giày, leo lên giường lớn như không có xương cốt, sau đó dùng cái chăn mềm mại che kín người.
Nguyễn Nhàn nhìn chằm chằm ngọn núi nhỏ trên giường
- Đường Diệc Bộ đang lật qua lật lại, thỉnh thoảng nhỏ giọng hừ hừ hai tiếng.
Dù sao Đường Diệc Bộ đóng vai người nhai nát nuốt đom đóm vào bụng, ngụy trang như thế cũng coi như hợp lý.
Nguyễn Nhàn thở dài, xông vào toilet làm bộ "nôn mửa" mấy phút.
Đến khi anh về đến phòng, Đoàn Ly Ly đã bật loa, mở một bài nhạc êm dịu.
Phó thuyền trưởng trên danh nghĩa của thuyền Cực Lạc đang ngồi trên ghế, hai đầu gối cong lại thành dáng vẻ đề phòng.
Dựa theo gu thẩm mỹ của mọi người, Đoàn Ly Ly là một cô gái xinh đẹp.
Bây giờ sắc mặt cô ta tái nhợt, hốc mắt đỏ bừng, vẻ mặt vừa ẩn nhẫn vừa khẩn cầu, rất có thể k*ch th*ch ý muốn bảo vệ của người bình thường.
Nếu là trước kia chắc chắn anh sẽ thuận theo ý của cô ta, thể hiện ra sự Dĩ động tâm và thương tiếc thích hợp, hoặc là biểu hiện ra dáng vẻ lão Phàn muốn nhìn, diễn tốt một đồ ngốc vô hại.
Nhưng mà cái rương cầm tù ma quỷ đã bị mở ra, xiềng xích đứt gãy không thể nối lại.
Cảm giác thoát khỏi trói buộc thật sự quá tốt, Nguyễn Nhàn không phối hợp lộ ra bộ dáng dao động.
Anh chỉ ngồi xuống mép giường mềm mại, vắt chân lên, tỉnh táo nhìn đối phương chằm chằm.
Thấy đối phương không hề có ý chủ động, Đoàn Ly Ly nhẹ nhàng thở hắt ra, thu hồi vẻ mặt phức tạp và đổi thành một nụ cười miễn cưỡng: "Anh nhổ thuốc ra rồi?"
"Ừm." Nguyễn Nhàn gật đầu, anh có thể cảm giác được Đường Diệc Bộ trong chăn sau lưng lật người một cái.
"Vậy là tốt rồi." Đoàn Ly Ly nhếch miệng, "Về phần...! bạn đời của anh, nhai nát rồi thì không còn cách nào cả.
Anh có thể để anh ấy uống nhiều nước đá một chút, rời xa nơi cỏ sáng tắt sinh trưởng.
Nếu trong tay có thuốc, Atropine có thể làm dịu triệu chứng phát tác lúc nghiện thuốc.
Mặc dù trong thuyền Cực Lạc có tài nguyên chữa bệnh, nhưng giám sát rất nghiêm ngặt, tôi không có cách nào lấy cho hai người...! Mong anh hiểu cho."
(*) Atropine là một loại thuốc để điều trị một số loại thuốc thần kinh và ngộ độc thuốc trừ sâu, cũng như một số triệu chứng nhịp tim chậm và giảm lượng nước bọt trong quá trình phẫu thuật.
"Nhưng cô c*̃ng đã ăn loại thuốc này." Nguyễn Nhàn không nói tên thuốc ra.
"Đúng vậy, tôi đã sớm không có đường lui." Vành mắt Đoàn Ly Ly càng đỏ hơn, "Nhưng, nhưng anh không giống những người kia, tôi nhìn ra được, tôi nhìn người rất chính xác.
Hai người đưa Tưởng Lâm trở về, chắc cũng đã thấy được dáng vẻ lúc cô ta phát tác...! Thứ khiến cô ta biến thành như thế chính là viên thuốc vừa rồi, lão Phàn gọi nó là Đom đóm."
"Lúc trước chúng tôi cho rằng cô ta dùng nấm gây ảo giác.
Viên thuốc vừa rồi có vấn đề sao? Rõ ràng lão Phàn cũng ăn một viên." Nguyễn Nhàn trôi chảy nói dối, thuận tiện vỗ nhẹ lên cục u đang nhúc nghích phía sau, ra hiệu Đường Diệc Bộ yên tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!