Chương 38: Tiệc Lớn

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Cái giường này quả nhiên rất mềm, suy nghĩ này nhảy vào trong đầu Nguyễn Nhàn không đúng lúc.

Cả cái nệm lõm xuống dưới vì thể trọng của mình.

Đường Diệc Bộ đang nhìn anh, trong hô hấp có mùi thanh mát sau khí tắm.

Ánh đèn không sáng lắm nhưng anh vẫn có thể trông thấy hơi nước nhàn nhạt trên da đối phương.

Có điều lần này Nguyễn Nhàn không hề muốn bình tĩnh lại, anh ngừng thở.

Anh không cần hỏi Đường Diệc Bộ phát hiện như thế nào.

Giọng điệu của robot hình người kia cực kỳ chắc chắn, rất khó biết được có phải là câu thử hay không.

Nhưng cơ hội chớp mắt là qua, mình không có quá nhiều lựa chọn.

Nhưng không sao cả.

Nguyễn Nhàn không thay đổi sắc mặt nhìn đôi mắt kia, tay phải chậm rãi dời về phía bao súng, một cái chớp mắt tiếp theo đã bị chặn cổ tay.

Không biết có phải là vừa tắm rửa xong hay không mà lòng bàn tay Đường Diệc Bộ khá nóng.

"Không kịp." Đường Diệc Bộ nghiêm túc nói, "Anh không có khả năng nhanh hơn tôi."

"Thật sao?" Nguyễn Nhàn chậm rãi nhếch khóe miệng.

Họng súng đen ngòm chếch về phía trước ngực Đường Diệc Bộ, gần sát trái tim.

"Cậu cảm ơn quá sớm." Nguyễn Nhàn khẽ nói, ngón tay trái đặt lên cò súng.

Ở khoảng cách này, anh có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương rất rõ ràng.

Trái tim không biết có tính là bộ phận con người kia không đang đập nhịp nhàng dưới làn da tràn đầy sức sống.

Đường Diệc Bộ quay đầu lại, cuối cùng đã lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

"Anh lặng lẽ đổi vị trí hai khẩu súng, đúng là trò lừa thông minh." Robot hình người kia nháy mắt mấy cái, buông cái tay đang nắm lấy tay phải vốn nên cầm "súng máu tấn công" của Nguyễn Nhàn ra: "Tôi thừa nhận, ở khoảng cách này chưa chắc tôi đã nhanh hơn anh...! Nhưng anh đang ở ngay đây, tôi chỉ cần nhanh chóng lấy được đầy đủ máu thịt, cho dù trái tim bị nổ cũng sẽ không sao cả."

Dứt lời hắn không quan tâm đến nòng súng lạnh như băng kia nữa mà gục đầu xuống, nhẹ nhàng cắn lên yết hầu Nguyễn Nhàn.

Hầu kết Nguyễn Nhàn giật giật, hàm răng ấm áp lướt qua làn da ở cổ anh, sau đó là cái lưỡi nóng rực.

Cũng không đau lắm, Đường Diệc Bộ không có ý khiến anh bị thương.

"Mà lại anh không thật sự nhắm trúng trái tim tôi, anh đã sớm biết tôi sẽ không dễ dàng xoá bỏ tín hiệu." Đường Diệc Bộ vươn tay sờ bông tái trí mạng của Nguyễn Nhàn.

Nhìn qua tư thế này vô cùng mập mờ, Nguyễn Nhàn lại âm thầm tăng tốc hô hấp, adrenalin khiến mỗi dây thần kinh của anh đều đang thiêu đốt.

"Đúng vậy, " Nguyễn Nhàn không muốn cười, nhưng khóe miệng của anh lại tự nhếch lên.

Anh rất chắc chắn nụ cười trên mặt mình tuyệt đối không hề ấm áp: "... Nhưng cho dù có đeo xiềng xích, tôi c*̃ng không muốn người cầm dây thừng được an tâm."

Đường Diệc Bộ chống người lên, vén lọn tóc còn ướt ra sau tai: "Đây là xung đột không cần thiết.

Chúng ta đều biết chúng ta không có khả năng dùng tính mạng để tin tưởng lẫn nhau."

Đúng thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!