Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Tưởng Lâm mở mắt ra nhìn thấy trần nhà tuyết trắng đối diện, những tiếng máy móc tích tích vang lên ầm ĩ bên tai cô ta.
Cô ta tủi thân rơi nước mắt.
Hai người trẻ tuổi kia đúng là không biết tốt xấu, đồng bạn chết đi cũng không phải lỗi của cô ta, ngay từ đầu cô ta cũng là người bị hại.
Con thuyền đó vốn là tài sản của thuyền Cực Lạc, với tình hình lúc ấy, cô ta cũng coi như nửa chủ nhân của con thuyền
- nào có đạo lý chạy trốn lại không dẫn theo chủ thuyền! Nhưng hai tên kia lại không hề cho cô ta bất kỳ sự tôn trọng nào.
Người của thuyền Tẩu Thạch đúng là thô lỗ.
Cô ta chóng mặt nghĩ, trên trán còn đau dữ dội, suy nghĩ cứ như bị nhét trong một cái ống.
Tưởng Lâm run rẩy lục lọi trong túi, nhưng lại không sờ được túi vải nhung ấm áp trong trí nhớ.
Đúng rồi, bọn họ đã làm mất đom đóm.
Khi ý thức dần khôi phục, ngứa ngáy không thể khống chế lan ra toàn thân cô ta.
Cô ta cần đom đóm, đom đóm có thể làm cho cô ta thoát khỏi tất cả.
Nó sẽ giúp cô ta thanh trừ hết tất cả thống khổ và suy nghĩ mặt trái, giống như một con đom đóm trong bóng tối vậy.
Nó sẽ tiếp tục dẫn dắt cô ta làm một người hoàn mỹ, một người mẹ không chút tỳ vết.
Tưởng Lâm xiết chặt cái chăn lòng bàn tay, thống khổ hít thở.
Đột nhiên một bàn tay ấm áp đắp lên mu bàn tay của cô ta.
Cái tay thô ráp héo úa, hiển nhiên thuộc về một người già.
Bây giờ không còn nhiều người già sống sót, mà cũng không có nhiều người có thể tự do hành động trong thuyền Cực Lạc.
"Lão Phàn..." Tưởng Lâm nghẹn ngào lên tiếng, "Tôi, tôi đã mang thuyền về rồi."
"Trong nhà rất cần nhân tài như cô quản lý." Lão già cười ha ha, áp sát người đến gần chút.
"Tôi muốn...! tôi muốn nhìn Thành Thành, lão Phàn, để tôi nhìn Thành Thành.
Thành Thành ở phía trên sống tốt chứ?"
"Mẹ!" Khi lão gia phất tay, màn hình b*n r* giữa không trung, khuôn mặt tươi cười của một đứa bé trai xuất hiện, "Mẹ, bao giờ mẹ mới lên tầng thăm con?"
Nhưng mà Tưởng Lâm lại người lên, nắm chắc tay của lão già.
Cô ta quay lưng lại, giấu mặt vào nơi cậu bé không thấy được, cố gắng đè nén tiếng r*n r*.
"Lão Phàn, thuyền, ông...! đều là cống hiến, có thể cho tôi một viên đom đóm không, chỉ một viên...! hôm nay tôi mới chỉ ăn một viên, không trái với quy tắc...! Tôi không muốn để Thành Thành trông thấy tôi như vậy..."
"Đương nhiên, đương nhiên." Lão già cười ha ha lui một bước để trợ lý bên cạnh tiến lên.
Vẻ mặt của trợ lý trẻ tuổi mặc tây trang ngây ngốc, hắn ta sờ túi áo, không lấy ra viên thuốc mà Tưởng Lâm khát vọng, ngược lại lấy ra một ống tiêm, bên trong đựng đầy chất lỏng màu xanh biếc.
Tưởng Lâm ngước mắt biểu đạt nghi ngờ của mình.
"Như thế hiệu quả sẽ tốt hơn." Nụ cười trên mặt lão Phàn càng thêm hiền lành, "Đừng lo lắng, chúng ta là người một nhà mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!