Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
"Lão Phàn, chiếc thuyền kia còn đang hoạt động." Người phụ nữ trẻ tuổi ngồi bên bàn nhút nhát báo cáo.
"Hả?" Ông lão đang ngồi gảy micro ngồi thẳng lên.
Khi kim máy phát nhạc đè xuống, giọng nữ ngọt ngào dễ nghe khuếch tán trong không khí giống một loại nước hoa có mùi thanh nhã cao cấp nào đó.
Là "Tôi ở bên bạn" của Carlo · Wang.
Ông lão nhắm mắt lại, nhịp chân một lát theo tiếng ca rồi mới ung dung tiếp tục: "Không phải chứ.
Ly Ly, cô không nhìn nhầm?"
Dường như ông ta không hề có chút bối rối nào.
Nhưng cô gái được ông ta đáp lại thì sợ run cả người, nhanh chóng gật đầu: "Nó đang tiến về hướng "Gia viên".
Lão Phàn, ông xem..."
"Đom đóm lúc trước lấy đi chưa?"
"Chắc chắn đã lấy đi." Cô cái cong eo xuống lấy một cái túi nhung nhỏ trong ngăn kéo: "Đều ở đây này."
"Cho dù bọn họ chống được cơn nghiện thì cũng sẽ không tỉnh táo đến mức có thể trở về điểm xuất phát." Lão già vuốt bộ râu hoa râm, "Trên thuyền không hướng dẫn, nhật ký quãng đường c*̃ng sẽ không ghi chép tin tức khu vực gần đây.
Bọn họ tìm đường về kiểu gì? Thú vị."
"Tôi sẽ đi thông báo cho vệ binh, để bọn họ chú ý." Cô gái lo lắng đứng lên.
"Đừng nóng vội Ly Ly, cô vẫn còn trẻ lắm." Lão già đi ra phía trước, vỗ vỗ eo của cô gái, thuận tiện lau dầu mỡ trên tay.
Ly Ly run rẩy một cái, hốc mắt có chút phiếm hồng ở góc độ lão già không nhìn thấy.
"Vâng, lão Phàn." Cô ta cắn môi, lộ ra nụ cười miễn cưỡng.
"Có thể trở về chứng minh còn có một tí bản lĩnh.
Có bản lĩnh sẽ có ích.
Nếu Dư Nhạc biết chúng ta ở đâu, tên điên kia sẽ phải ra một hạm đội...! cho dù kẻ tới là địch hay là mấy tên vô dụng kia, "Gia viên" vẫn không thể bại lộ được." Lão già thu tay lại, không quan tâm đến phản ứng của cô gái.
"Bọn họ đã dừng ở cách ba cây số." Ly Ly vừa nhìn màn hình vừa báo cáo.
"Không ngoài dự đoán, chắc hẳn trên thuyền có người khá thông minh.
Ly Ly, nếu là người xa lạ, cô biết nên làm như thế nào rồi đấy."
"... Vâng."
Một bên khác, bầu không khí trên du thuyền nhỏ cũng không căng cứng lắm.
Tưởng Lâm còn đang không ngừng đập trán lên sàn nhà, nước bọt nhỏ xuống mặt đất, những tiếng va đập rầm rầm quả thực khiếp người.
Đáng tiếc hai vị trong khoang thuyền đều không tính là bình thường, sau khi xác định lực va đập sẽ không khiến đầu cô ta bị thương, Nguyễn Nhàn quyết định không để ý đến những tiếng va đập nặng nề kia nữa.
Bây giờ sự chú ý của anh đang ở trên người Đường Diệc Bộ.
"Vô cùng hạnh phúc?" Mất máu khiến Nguyễn Nhàn nhanh chóng đói khát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!