Chương 35: Thay Đổi Mục Đích

Trí nhớ của Nguyễn Nhàn được tạo ra từ vô số căn phòng.

Bắt đầu từ căn phòng chăm sóc đặc biệt hồi nhỏ, sau đó là toa xe bịt kín rồi nhà trọ giá rẻ chật hẹp dơ dáy bẩn thỉu.

Đa số thời gian mẹ đều bôn ba kiếm tiền bên ngoài, cửa sổ vĩnh viễn bị khóa chặt.

Lúc đầu còn có thể nhờ họ hàng đến giúp đỡ, về sau trong căn nhà càng thêm dơ dáy bẩn thỉu chỉ còn lại một mình anh.

Sau khi mẹ qua đời, mẹ nuôi Mạnh Vân đến nhận nuôi anh.

Căn phòng của anh đã lớn hơn nhưng vẫn là bốn bức tường vây quanh.

Thậm chí sau khi anh trưởng thành c*̃ng chỉ có thể ở trong sân nhìn lên bầu trời.

Không nói đến thân thể của anh quá mức yếu ớt với bên ngoài, chỉ riêng việc bảo mật nghiên cứu thôi, Nguyễn Nhàn cũng không thể rời đi quá xa.

[Kỹ thuật thực tế ảo] phát triển đã từng cho phép anh trải nghiệm một số hoạt động tự nhiên, nhưng cho dù nó thật đến mức nào thì giả vẫn là giả.

Bây giờ nhìn về phía hài cốt nền văn minh đang xẹt qua cửa sổ tàu, máu của anh như đang chậm rãi thiêu đốt.

"Nổi lên tầng trên." Nguyễn Nhàn tiếp tục nói với Đường Diệc Bộ, "Đồng hồ có đánh dấu "thuốc xuyên qua" sắp cạn rồi, phải tiết kiệm một chút."

Giọng điệu của anh không còn ôn hòa, từng câu từng chữ đều vô cùng chắc chắn.

Mỗi khi bọn họ xuyên qua một tầng có độ dày cố định, trị số của một đồng hồ nào đó sẽ hạ xuống rất rõ.

Số năng lượng ở một bên đang giảm đi rất nhanh, những cái đồng hồ kỳ quái khắp tường đang hạ xuống từng chút một cũng không làm người khác chú ý, nhưng Nguyễn Nhàn lại không bỏ qua điều dị thường này.

Thuốc xuyên qua, cái tên trên mặt đồng hồ khá đơn giản dễ hiểu.

"Tầng thấp?" Tưởng Lâm lập tức gào lên, "Không có thuốc xuyên qua, tầng thấp toàn là chướng ngại!"

Nguyễn Nhàn chỉ nhìn cô ta một chút rồi lại tiếp tục nghiên cứu đồng hồ phức tạp trước mặt.

"Nghe anh, thuyền trưởng Nguyễn." Đường Diệc Bộ cong mắt lên.

Hắn không hề giảm tốc độ mà phóng thẳng lên trên.

Châu Sắt đang lộn nhào trong thuyền, lăn qua lăn lại khắp nơi như bóng bowling.

Trong nháy mắt du thuyền nhỏ đã chìm vào ánh nắng.

Ánh nắng gắt buổi trưa lập tức đổ đầy phòng lái, những bức tường đổ nát trước mặt đều thành chướng ngại trí mạng.

Đường Diệc Bộ thành thạo điều khiển con thuyền xuyên qua những cây sắt thép, khung sắt và góc kiến trúc nghiêng lệch như lá rụng.

Bọn chúng giống như từng tảng đá ngầm sừng sững, mà đằng sau con thuyền đi sát mặt Biển phế tích của bọn họ còn có hai người đuổi theo-

"Xem ra có thêm nhiều bạn bè tham gia rồi." Nguyễn Nhàn thở hắt ra.

Hai người đàn ông giống như bóng ma kia còn đang đuổi theo đằng sau, cắn chặt không thả giống cá mập ngửi được mùi máu.

Dưới ánh mặt trời, da của bọn họ phát ra màu xanh thẫm chẳng lành.

Mạch máu trên da trở nên đen nhánh, nhìn từ xa giống như vết rạn nhỏ bé.

Mà đằng sau hai người kia là khoảng mười con Phúc Hành Liêm đuổi theo vèo vèo.

Tốc độ của bọn nó không nhanh nhưng lại quen thuộc địa thế, linh hoạt hơn hai bóng ma cần thời gian cẩn thận phá hủy du thuyền nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!