"Chưa từng chơi, cũng chưa từng nghe nói qua." Hơi thở ấm áp ẩm ướt của Đường Diệc Bộ phất qua bên gáy, Nguyễn Nhàn không được tự nhiên rụt người lại.
"Cậu rất giống con người, tôi còn tưởng cậu..."
"Đó là trò chơi xã giao của con người sao? Tôi không giống loài người đến mức độ đó." Một tiếng ướt át nhẹ vang lên, chắc Đường Diệc Bộ đang mím môi.
"Bởi vì cậu từng bị con người vứt bỏ?" Nguyễn Nhàn tắt màn hình phía trước, cẩn thận thử dò xét.
"Không." Thấy màn hình đã tắt, Đường Diệc Bộ thu hồi cằm lại, duỗi lưng một cái thật dài: "Từ góc độ đầu tiên mà tôi nói tới, con người bình thường sẽ nghĩ tôi như một phần tử của họ là bởi vì tôi đã được cải tiến hành vi.
Nhưng điều này cũng không có ích gì với việc quan sát khách quan."
Sau đó hắn lắc lắc lon nước ngọt: "Nếu nói từ góc độ an toàn, sau khi được coi như con người, con người sẽ dùng quy tắc của bọn họ để cần đến tôi.
Như thế sẽ dễ dàng sinh ra mâu thuẫn không cần thiết.
Anh bị thiết lập ký ức con người, có lẽ không cảm nhận được mấy...! Anh có muốn uống nước ngọt không? Vẫn còn một lon đấy."
Nguyễn Nhàn lễ phép lắc đầu: "Nhưng cậu có thể đóng vai một con người rất tốt."
Che giấu hết dị thường, nở nụ cười với những người khác.
Giống như anh vậy.
Có lẽ đã nhận ra tâm trạng của anh, Đường Diệc Bộ cất lon nước đi rồi trấn an vỗ lưng anh: "Thói quen tư duy của con người, tôi hiểu.
Đúng vậy, tôi có thể đóng vai tốt, nhưng tôi không có lý do làm như vậy."
"Dù cậu có ngoại hình của con người."
"Ngoại hình giống như ăn ảnh mà thôi, tôi thích gọi thể xác này là "trang bị cung cấp năng lượng" hơn.
Nó là do tôi tự mình hoàn thành, lúc ấy tôi c*̃ng có lựa chọn khác, chỉ là ngoại hình này khiến tôi dễ hoàn thành bài tập hơn."
Đường Diệc Bộ ngồi xếp bằng sang phía đối diện Nguyễn Nhàn, ôm một đống chăn mềm mại vào trong lòng.
"Giống như nếu nhét não của một con khỉ vào thân thể con người, tôi nghĩ đa số người sẽ không cho rằng vật hợp thành là đồng loại của mình.
Chứ đừng nói đến thân thể này cũng không phải hoàn toàn được cấu tạo từ các bộ phận của con người.
Tôi không có đồng loại, đương nhiên cũng không cần tuân thủ cái gọi là quy tắc quần thể."
"... Tôi cho rằng tôi là đồng loại của cậu." Nguyễn Nhàn cẩn thận chọn lựa từ ngữ.
"Nghiêm túc mà nói, không phải." Đường Diệc Bộ lắc đầu, "Tôi biết rõ tôi không có đồng loại, tôi chỉ là một vật thí nghiệm."
Nguyễn Nhàn đột nhiên cười.
Trong mấy giây đó, anh đột nhiên cảm thấy tất cả đều rất buồn cười.
Mình tuân theo tất cả quy tắc thuộc về con người, tiến lên, lui lại, cẩn thận từng li từng tí thăm dò cảm xúc của Đường Diệc Bộ.
Kết quả là đang làm một chuyện vô cùng ngu xuẩn
- giống như dùng chuẩn tắc hành vi của chó để phán đoán mèo, hoặc dùng môi trường sống của rong rêu để đối đãi với một cây xương rồng.
Kết quả trong mắt đối phương, cho dù là người bình thường hay là mình đều chỉ là dị tộc.
Nguyễn Nhàn nhìn đôi mắt vàng xinh đẹp của đối phương, không khỏi nhớ tới con chó trợ lý nuôi lúc trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!