Kiến trúc xung quanh có kết cấu cổ quái phức tạp, ánh đèn miễn cưỡng tính là sáng tỏ.
Rõ ràng đám tặc đất không có ý định phô trương, những công trình liên quan đến an toàn lại vô cùng đầy đủ
- Nguyễn Nhàn đang chen chúc với Đường Diệc Bộ trong một căn phòng quan sát được cải tạo từ một phòng nghỉ của ga tàu điện ngầm, trước mặt là là một tấm kính rất dày.
Nơi này từng là trạm xe lửa dưới mặt đất.
Một hàng tàu điện ngầm còn dừng trên đường ray, tất cả cửa tàu đều mở rộng, trên cửa sổ treo màn rách.
Dường như trong đó được chia thành không ít phòng đơn, những tiếng cười và tiếng mắng chửi thỉnh thoảng truyện ra từ cửa sổ.
Ngoài tàu c*̃ng có không ít người.
Đèn điện để chiếu sáng không nhiều lắm, đa số là những ngọn đèn có mùi rất kỳ lạ.
Đám tặc đất vây quanh nguồn sáng như thiêu thân, tốp năm tốp ba tựa lên thùng gỗ đựng đầy đồ mà nói chuyện phiếm.
Mùi chua của mồ hôi và mùi thối trộn lẫn của đám người tràn ngập trong không khí, bọn chúng luồn vào khe hở giữa lớp kính quan sát khiến Nguyễn Nhàn phải hắt xì.
Thuyền trưởng Dư Nhạc của thuyền Tẩu Thạch còn đứng ở trước mặt bọn họ.
Người đàn ông trung niên mặc áo khoác bẩn rất hứng thú đánh giá mặt của Nguyễn Nhàn, ông ta liên tục tặc lưỡi.
Nhưng khuôn mặt l* m*ng kia không thể lừa được Nguyễn Nhàn
- đáy mắt đối phương chôn sâu tỉnh táo và cảnh giác, không hề có vẻ thư giãn tí nào.
Dư Nhạc thảnh thơi dựa vào tấm kính, cả người rất giống một con dao được bọc khăn lau.
Nguyễn Nhàn chỉ trầm mặc nhìn ông ta, tạm thời không có ý định trả lời.
Anh còn đang liếc nhìn đại sảnh ga tàu điện ngầm trước mặt, muốn khắc từng chi tiết vào trong đầu.
"Đưa cỏ sáng tắt đến phòng chứa đồ số 3 để xử lý, trái cây trên đó tiêu hủy toàn bộ." Lúc này không phải ảo ảnh nữa, Đồ Duệ đang đứng cách đó không xa chỉ huy.
Hai người đàn ông mặc áo thun màu vàng nâu lớn tiếng trả lời "rõ" rồi bắt đầu vác mấy cái bao Nguyễn Nhàn và Đường Diệc Bộ mang về.
Đường Diệc Bộ dán mặt lên lớp kính nhìn chằm chằm động tác của hai tên tặc đất với vẻ mặt u buồn.
Thấy hai người mới đều không lên tiếng, Dư Nhạc đập tay vào tấm kính, trông có vẻ mất hứng thú đi không ít: "Chẳng thú vị gì cả, cứ như vậy đi, bây giờ tôi-"
"Thuyền trưởng!" Một tiếng rít lên phá vỡ yên tĩnh trong đại sảnh.
Tiếng nói chuyện râm ran truyền đến từ các ngõ ngách im bặt, mấy chục ánh mắt từ mõi nơi phóng tới.
Dư Nhạc cũng dừng lại nhìn về phía người hét lên.
Một người đàn ông đang lộn nhào bò tới chỗ Dư Nhạc.
Mái tóc dài và râu ria rối tinh rối mù, trên người có có mùi máu tanh tươi mới và một loại nào đó...
Nguyễn Nhàn nhíu mày lại.
"Thuyền trưởng, thuyền trưởng! Tôi thật chỉ nhất thời hồ đồ thôi thuyền trưởng, tôi...! tôi đã theo ngài ba năm rồi, ngài hãy tha thứ cho tôi đi!" Người đàn ông kia run rẩy: "Con kỹ nữ kia vốn đã bị bán ra, bây giờ tôi có thể đền bù cho cô ta.
Chỉ là chuyện mấy cái đồ hộp thôi thủ lĩnh.
Dù sao tôi cũng là..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!