Sau một tiếng kêu thảm mơ hồ, trong bóng tối chỉ còn tiếng sụp đồ ầm ầm từ phương xa.
Nguyễn Nhàn không lập tức đeo ba lô lên lưng, một bộ hài cốt trong phòng nghỉ đang nằm ngang dưới chân anh, tủ quần áo kim loại bị ép đến biến dạng.
Anh cúi người lấy một cái áo khoác trắng trong đó ra mặc lên người, nhưng lại không thắt nút.
Màu trắng mơ hồ kia khiến anh yên tâm.
Cái áo khoác rộng rãi giúp anh giấu kỹ bao súng dưới nách, Nguyễn Nhàn tin nó có thể để anh trông vô hại hơn không ít.
Sau đó anh mới đeo ba lô lên lưng, dẫn Đường Diệc Bộ đi về hướng bóng tối dày đặc.
Trong không khí truyền đến mùi tanh của máu và thịt tươi, chúng vọt xuống từ phía trên như một dòng lũ.
Chắc ba người kia đang ở tầng ba hoặc tầng bốn, nơi nào đó phía đông nam bọn họ.
Đường Diệc Bộ rón rén đi theo anh, lon nước dễ va chạm trong túi đều được gói chặt bằng vải rách hoặc khăn mặt, không hề phát ra một âm thanh nào.
Dáng đi của hắn rất ưu nhã, im lặng dẫm lên mẩu kính và những miếng gỗ mục nát, đi sau lưng Nguyễn Nhàn giống một cái bóng.
Trong giếng thang máy cách hai mét đã sớm không có thang máy, cánh cửa tò vò đen sì mở rộng.
Đường Diệc Bộ đảo đèn pin qua, bên trong lít nha lít nhít kết đầy lưới của một loại sinh vật nào đó, chặt chẽ giống như xơ mướp.
Nguyễn Nhàn liếc nhìn theo, rất xác định ở sâu dưới giếng thang máy truyền đến tiếng leo lên dinh dính.
Anh có khuynh hướng xử bắn lòng hiếu kỳ không cần thiết, cố gắng cách xa chúng nó một chút.
Lui ra phía sau mấy bước, Nguyễn Nhàn dẫn Đường Diệc Bộ đi lên cầu thang đen ngòm.
Biển báo lối thoát hiểm rơi ở một bên, vẫn còn đang phát ra ánh huỳnh quang.
Trên tầng truyền tới tiếng thút thít đứt quãng và tiếng trò chuyện, nhưng không có tiếng bước chân vang lên.
Ba người xa lạ kia vẫn còn ở đó.
"Mùi thịt thối, nhưng không phải của người, tôi ngửi thấy mùi của Phúc Hành Liêm." Sau khi mở một cánh cửa mục nát trên cầu thang ra, Nguyễn Nhàn đột nhiên dừng bước: "Nơi này c*̃ng có Phúc Hành Liêm?"
"Chỗ nào cũng có Phúc Hành Liêm, cái gì bọn chúng cũng ăn." Đường Diệc Bộ nhỏ giọng nói, "Thậm chí bọn chúng sẽ gặm thi thể máy móc, cho dù các bộ phận nhân tạo đó không có bất kỳ giá trị dinh dưỡng gì với chúng."
"Tôi nghĩ lần này nó là bên bị ăn." Nguyễn Nhàn ép giọng xuống thấp hơn.
Âm thanh gặm nhấm yếu ớt truyền đến từ giữa cầu thang, nó nhỏ nhẹ giống như một cô gái yểu điệu đang thưởng thức gan ngỗng.
Đường Diệc Bộ tắt đèn đi, đi ra phía trước Nguyễn Nhàn, hai người cẩn thận đi lên trước.
Nguyễn Nhàn thấy được thứ ở trong bóng tối.
Khác với tưởng tượng của anh, cũng không có quái vật nào bị nhốt trên cầu thang.
Thấy bọn họ đến gần, thi thể Phúc Hành Liêm đang bị nuốt trượt xuống tường.
Mặt tường vốn trơn bóng bằng phẳng bây giờ lại nhô ra bên ngoài gập ghềnh như trên mặt trăng, ở giữa khảm một cái lỗ đen to bằng chậu rửa mặt, bên mép còn có ranh nanh nhọn hoắt.
Lấy cái miệng lớn kia làm trung tâm, trên mặt tường loé lên từng tia sáng xanh, không ngừng lao về phía cái miệng đó theo quỹ tích phóng xạ.
Một lời mời đẹp đẽ nhưng trí mạng.
Nhưng hai vị được mời đều không ngốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!