Chương 3: Gặp Nhau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Khi Nguyễn Nhàn tỉnh lại, ánh sáng lại chiếu vào khe hở trên trần nhà.

Nhìn góc độ của ánh sáng, xem ra mặt trời vừa nhô lên không lâu.

Thi thể quái vật nằm ngang trong bóng tối, ánh sáng ấm áp chiếu lên máy móc vỡ vụn và xương trắng mang đến một cảm giác bình thản kỳ dị.

Đáng tiếc tình trạng của anh lại không hề có chút bình thản nào.

Thể lực khôi phục một chút, nhưng nhiệt độ cao trên người lại không có dấu hiệu rút lui.

Mồ hôi không ngừng chảy ra từ lỗ chân lông, Nguyễn Nhàn hô hấp dồn dập, miệng đắng lưỡi khô, lạnh đến mức run lập cập.

Anh đang tr*n tr**ng nằm trên một lớp vải nhựa, mệt đến mức chỉ muốn ngủ tiếp.

Nhưng lý trí không hề nể mặt lay tỉnh anh — tình trạng cơ thể tuyệt đối không bình thường, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, anh sẽ chỉ càng ngày càng suy yếu thôi.

Cho dù đến bây giờ còn chưa được ăn gì, nhưng cơn đói gần như bị cơn khát khô cổ ép đến mức không có chút cảm giác tồn tại nào.

Nguyễn Nhàn lắc đầu, cưỡng ép mình tỉnh táo thêm một chút.

Lần đầu tiên thính giác bị phóng đại quá phận phát huy được tác dụng.

Tiếng dòng nước phun trào nhẹ vang lên bên tai, gần đây có nước chảy, đồng thời còn ở trong vòng trăm mét.

Một điều vô cùng may mắn là nó cũng không bắt nguồn từ trên mặt đất hay là càng sâu dưới mặt đất.

Hi vọng không phải tiếng vang phát ra từ đường ống trong tường.

Đặt cái hộp và đèn bão vào cái túi của thi thể, hai vũ khí còn hoàn hảo để ở trên quai túi.

Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Nguyễn Nhàn chống hai tay lên ống nhựa để cố đứng lên.

Nhiều năm chưa bao giờ thành công đứng lên, bây giờ cơ thể anh vô cùng suy yếu.

Nguyễn Nhàn còn chưa kịp duỗi thẳng hai chân đã ngã sấp xuống đất.

Đau đến mức nghiến răng tầm mười giây, anh lại hậm hực thẻ đứng lên lần nữa.

Nhưng mà kỹ xảo không đủ khiến ống nhựa không thể chống đỡ được cơ thể của một người đàn ông trưởng thành.

Đầu ống chống xuống đất bị trượt, Nguyễn Nhàn trực tiếp quỳ gối tại chỗ.

Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm.

Mỗi lần đều bắt đầu từ tư thế nằm bò, kết thúc cũng bằng tư thế nằm bò.

Xúc giác mẫn cảm không tạo ra bất kỳ tác dụng gì, nó chỉ khiến anh đau đến mức muốn đập cho hả giận cũng không dám.

Hai cái đùi vẫn không hề bị thương, phần cứng không có vấn đề, chỉ là Nguyễn tiên sinh thần thông quảng đại thiếu một quyển sách hướng dẫn sử dụng hai chân của con người.

Chắc cứ thử như vậy sẽ không thể giúp anh nhanh chóng đứng lên được, chỉ có thể khiến anh ngã thành một quả dưa leo dập thôi.

Nguyễn Nhàn trừng mắt nhìn ống nhựa sứ sẹo trong tay, quyết định đổi cách khác.

Sau một tiếng rưỡi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!