Kệ hàng màu trắng trước mặt tích một lớp tro bụi thật dày, phiêu đãng vào không khí theo hô hấp của hai người.
Túi chứa thực phẩm và bánh kẹo rơi vãi khắp nơi trên sàn nhà bóng loãng, bị tro bụi phủi lên giống một loại nấm nào đó.
Nguyễn Nhàn dịch giày cách xa một túi socola có thể phát ra tiếng, lại rụt người lại tập trung nghe đám người bên ngoài.
Đáng tiếc sau vài câu nói chuyện phiếm đơn giản, hai nam một nữ lại quay về trầm mặc, bên ngoài chỉ có tiếng bước chân nặng nề và tiếng hít thở truyền tới.
Ba người không phát cửa hàng giá rẻ bị phế tích che che đậy đậy giấu ở góc rẽ.
Bọn họ dẫm lên sàn nhà tràn đầy kính vỡ răng rắc răng rắc để đi về hướng cửa vào tòa nhà chính của bệnh viện.
Cùng lúc đó, phía bên phải bệnh viện cách đó không xa vang lên tiếng mặt tường và mặt tường ma sát sụp đổ, sàn nhà chấn động theo biên độ nhỏ, bụi đất rơi xuống tích tách từ trong cái khe trên trần nhà.
Bệnh viện này có vẻ ở mép Biển phế tích, mà tòa nhà vừa nãy còn chặn phía bên phải nó đã bong ra từng mảng và dịch vị trí đi.
Không khí từ bên ngoài tràn vào theo khe hở, không gian không còn ẩm ướt đè nén như trước nữa.
Sau khi xác định kba người hông rõ thân phận đã đi xa, Nguyễn Nhàn mới đứng lên, nhẹ nhàng thở phào một cái.
"Chúng tôi đi đường khác." Anh lấy một cái khăn mặt ra, bắt đầu lau tro bụi bên trên bao bì: "Sảnh bên cạnh có mùi thuốc rất nồng, có lẽ hiệu thuốc ở đó."
Nếu biết Đồ Duệ là người của quân phản kháng, mục tiêu của mình đã được xác định rồi.
Dường như ba người vừa đi ngang qua có đích đến rõ ràng, trước khi thăm dò được tình hình, Nguyễn Nhàn hoàn toàn không có ý định lội vào vũng nước đục này.
Đường Diệc Bộ mở cửa kho ra, đang luồn hơn nửa người vào trong một cái tủ lạnh lớn để lục đống lon nước lạch cạch.
Nguyễn Nhàn nghe được một tiếng "Ừ" buồn rầu.
Sau đó anh thấy Đường Diệc Bộ vươn người quá mức, cả người lộn nhào vào trong, khói bụi bốc lên như lửa.
Nguyễn Nhàn bắt đầu đau đầu.
Cho tới bây giờ, anh hoàn toàn không biết rõ robot hình người này có hại hay là vô hại.
Đường Diệc Bộ sống như một con mèo uống say, anh vĩnh viễn không đoán ra rốt cuộc tiếp theo đối phương muốn làm gì.
Robot hình người kia đã tìm được lon nước, vừa lòng thỏa ý bước ra khỏi ngăn tủ.
"Thời gian của chúng tôi có hạn." Nguyễn Nhàn nghiến răng, thô bạo lau vỏ bánh bích quy.
"Thế nhưng anh đang đói." Đường Diệc Bộ lắc mái tóc đen hơi dài, lại tạo ra một đợt tro bụi.
"Tôi không có -" Nguyễn Nhàn còn chưa nói xong, dạ dày đã không tự chủ phát ra tiếng vang ục ục: "... Làm sao cậu biết?"
"Rạng sáng hôm qua anh bị Đinh thiếu tá đánh chết một lần, mất máu rất nhiều, từ sau lúc đó chỉ ăn nửa miếng bánh đậu muối.
Máy sơ cấp mạnh thì mạnh, nhưng chắc chắn tiêu hao rất nhiều.
Nếu như không có cách nào đảm bảo cung ứng đủ nhiệt lượng, năng lực của anh sẽ xuất hiện vấn đề."
Đường Diệc Bộ kéo ba lô ra nhét lon nước vào: "Chờ chúng ta giao đồ ra, chưa chắc sẽ được chia cho đồ ăn tốt hơn, không bằng tự tìm ăn trước một chút...! đề nghị anh chọn loại cung cấp nhiều nhiệt lượng nhất."
Toàn bộ không gian tối tăm ngột ngạt bị che kín bởi bụi đất và nấm mốc.
Nguyễn Nhàn dịch đi mấy bước, anh có thể cảm nhận được tro bụi xốp mềm trên mặt đất xuyên qua đế giày.
Cho dù nhìn từ góc độ nào, đây đều không phải hoàn cảnh thích hợp để ăn cơm: "Chỗ này không thông gió, tôi không có khẩu vị, chuyển sang nơi khác rồi nói sau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!