Không gian vốn đang tối đen đột nhiên bị ánh đèn chiếu sáng, màu sắc trong tầm mắt thoáng chốc nhiều hơn.
Nguyễn Nhàn nheo mắt lại nhìn về phía người trước mặt.
Có lẽ bóng tối vừa rồi sẽ là vấn đề với con người bình thường, nhưng lại không phải với cơ thể đã dung hợp với máy sơ cấp loại S.
Đồ Duệ không phải đi từ cửa vào, anh trông thấy đối phương xuất hiện trong không khí mỏng manh.
Bây giờ anh có thể thấy rõ lồng ngực chập trùng của đối phương, cũng có thể nghe được tiếng hít thở, nhưng lại không cảm giác được bất kỳ không khí lưu động nhỏ xíu nào truyền đến từ hướng kia.
Là ảo ảnh.
Nguyễn Nhàn trầm mặc lùi về sau mấy bước, hai khẩu súng máu còn cắm ở trong bao chọc vào xương sườn anh đau nhói.
"Thế mà đèn ở đây còn có thể dùng." Đường Diệc Bộ ở bên cạnh anh có chút sợ hãi thán phục, biểu cảm trên mặt cực kỳ giống con người.
"... Xin chào." Thấy robot hình người kia bắt đầu đóng kịch, khóe miệng Nguyễn Nhàn giật một cái, bày ra nụ cười ôn hòa, quyết định chính thức bắt đầu cuộc đối thoại.
Dù sao người kia không đến mức chỉ tạo ra một cái ảo ảnh cho hai người họ xem náo nhiệt.
Người kia đánh giá Đường Diệc Bộ rồi lại chuyển ánh mắt sang người Nguyễn Nhàn: "Hai vị là?"
"Trốn ra từ bồn nuôi cấy số 1036." Đường Diệc Bộ cướp lời, lộ ra một nụ cười vừa đúng.
Nụ cười kia vừa tự nhiên vừa chân thành, không hề có vẻ cứng ngắc dối trá như trong khu tránh nạn: "Anh biết bồn nuôi cấy số 1036 chứ, như thế cũng sẽ hiểu được có chuyện gì xảy ra bên trong, ai mà còn ở được? Hai chúng tôi định đến Biển phế tích kiếm miếng cơm ăn."
Hắn nói liến thoắng một trận, thuận lợi thu hút sự chú ý của Đồ Duệ: "Màu mắt cậu rất đặc biệt."
"Giống robot hình người, tôi biết, đam mê của bạn trai thôi.
Bây giờ muốn thay màu con ngươi cũng không khó."
Nguyễn Nhàn ớn lạnh cả người.
Anh cảnh giác trừng mắt về phía Đường Diệc Bộ, dùng sức nhét sự cảnh cáo vào trong mắt.
"Vậy vị này chính là...?" Đồ Duệ không lộ ra vẻ bất ngờ hay chán ghét, còn nghiêng đầu về phía Nguyễn Nhàn.
"Bạn trai tôi, Nguyễn Lập Kiệt." Đường Diệc Bộ khẳng định.
Nụ cười ôn hòa trên mặt anh đang có khuynh hướng sắp đổ, Nguyễn Nhàn có thể cảm giác được mạch máu trên thái dương đang điên cuồng nhảy loạn.
Từ khi mới xuất hiện, robot hình người xui xẻo này luôn khiêu chiến điểm mấu chốt của mình.
Những sự giận dữ này không hề đen sì sền sệt giống trước kia, bọn chúng giống sương mù phiền lòng, trực tiếp nổ tung trong tim anh-
"Đúng thế." Nhưng mà anh chỉ có thể trả lời như vậy.
Nguyễn Nhàn có thể đoán ra ý định của Đường Diệc Bộ.
Tên khốn này hoàn toàn không để lộ tính toán của mình, như vậy nhỡ may sau này gặp phải nguy hiểm, bọn họ "hôn" sẽ là một con át chủ bài không tệ.
Nhưng điều này cũng không cản trở anh bực bội.
"Tùy tiện, chỉ cần có thể làm việc là được." Đồ Duệ đẩy mắt kính, "Hai vị có thể vượt qua tường chết cũng coi như có chút bản lĩnh."
"Vẫn phải liều mạng, cộng thêm một chút may mắn.
Khu tránh nạn bên kia vừa thay đổi lãnh đạo." Đường Diệc Bộ giãy giụa ngồi dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!