Chương 26: Luyện Tập Xúc Giác

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Tường chết đen sì, có cảm giác lạnh buốt, rất khó phân rõ chất liệu là kim loại hay là nham thạch.

Nó rộng chừng năm mét, Đường Diệc Bộ tiến lên mấy bước rồi nhảy xuống từ đầu tường, mang theo Nguyễn Nhàn rơi lên cát đất.

Biển phế tích được tạo ra từ những con rồng kiến trúc cách bọn họ một đoạn.

Đường Diệc Bộ khôi phục vẻ mặt không biểu cảm, thấy Nguyễn Nhàn đứng vững trên đất hoang mới nhận lấy ba lô của anh đeo lên, sau đó đi thẳng về phía con rồng kiến trúc trôi nổi ở xa.

Nguyễn Nhàn đi sau lưng hắn, bức tường đen sì phía sau đã hút đi tất cả ánh sáng, không gian giống như bị cắt mất một miếng để lộ ra hư vô đằng sau.

Anh còn có thể nghe được rừng rậm và bãi cỏ bên kia tường, mùi vị tràn ngập sinh mệnh đã nhạt đi không ít.

"Chúng ta cứ đi như thế?" Dựa theo tốc độ của bọn họ bây giờ, ít nhất cần đi đến hừng đông.

Mà mặt đất dưới lòng bàn chân gồ ghề nhấp nhô, hoàn toàn không thích hợp để đi đường.

"Cách chỗ kia càng gần, cảm giác và giám thị càng nhiều." Đường Diệc Bộ kiên nhẫn giải thích, "Vận động kịch liệt cũng sẽ tiêu hao rất nhiều nhiệt lượng, chúng ta không đủ tiếp tế."

"Cậu vừa mới nói MUL-01 quản lý nơi này tương đối lỏng lẻo."

"Cảm giác và giám thị thuộc về con người càng nhiều." Đường Diệc Bộ bổ sung.

Nguyễn Nhàn dừng bước.

Anh nhíu mày lại, nhắm mắt bắt đầu lắng nghe

- Gió thổi qua cây cỏ khô cạn, tiếng xột xoạt của côn trùng và chuột bò qua cát.

Xa một chút có âm thanh điện tử, tiếng vang ken két của kim loại, cùng với...

Âm thanh bên tai lại chấn động ầm ầm như hồng thủy, đau nhức kịch liệt như bị kim đâm xuyên màng nhĩ khiến anh phải ngồi xổm xuống theo bản năng.

Lần này Nguyễn Nhàn đã có kinh nghiệm, anh lập tức dùng hai tay che tai lại, gần như muốn để âm thanh chấn động vỡ đầu óc nhanh chóng nhỏ xuống, bên tai chỉ còn lại tiếng vang huyết dịch chảy qua mạch máu.

"Anh dùng quá sức để nghe rồi." Đến khi mở mắt lần nữa, Đường Diệc Bộ đã ngồi xuống đối diện anh: "Năng lực nhận biết của máy sơ cấp loại S đúng là rất mạnh, nhưng năng lực xử lý thông tin của anh có hạn."

"Năng lực xử lý thông tin?" Nguyễn Nhàn buông hai tay xuống, màng nhĩ của anh vẫn còn đau ê ẩm.

"Phải.

Hình ảnh, âm thanh và mùi đều bao gồm rất nhiều thông tin, đây là phản ứng điển hình như lượng thông tin quá tải.

Nào, bổ sung chút nhiệt lượng đi." Đường Diệc Bộ chuyển ba lô của Nguyễn Nhàn ra trước người, lấy gói đồ ăn ra rồi tách một nửa miếng bánh đậu muối cho anh.

Nguyễn Nhàn tiếp nhận bánh đậu muối nhưng không hề động: "Lần trước xảy ra vấn đề, phạm vi nghe của tôi không lớn."

"Não của anh đang dần thích ứng." Đường Diệc Bộ gặm nửa miếng bánh còn lại: "Đó là hiện tượng tốt, não điện tử của anh có chức năng không tệ, ít nhất nổi trội hơn não người

- lượng thông tức đó đủ để cho não người mất chức năng."

Ăn xong bánh đậu muối trong tay, robot hình người kia phủi tay đứng lên, cũng kéo Nguyễn Nhàn theo.

Nguyễn Nhàn lại không có ý định đứng lên, anh nhanh chóng tìm được thông tin mình muốn: "Tôi có thể có ý thức huấn luyện nó, để nó càng thích ứng nhanh hơn."

Đường Diệc Bộ thu tay lại: "Vì sao? Tôi có thể bảo vệ anh, thông tin gần đây đã đủ dùng cho chúng ta rồi."

Nguyễn Nhàn suy nghĩ một lát rồi mới đứng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!