Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Đây là lần đầu tiên mình được đánh giá như vậy.
Nguyễn Nhàn đột nhiên chưa kịp phản ứng.
Khuôn mặt Đường Diệc Bộ cách anh rất gần, hắn hơi nhếch miệng lên, bên trong hô hấp còn mang theo chút vị khoai lang ngọt.
"Hơn nữa anh còn cẩn thận hơn con người bình thường rất nhiều." Đường Diệc Bộ tiếp tục nói, "Điều này có nghĩa thiết lập cảm xúc của anh thiên về nhạy bén, là loại hình khá hiếm thấy, làm ơn hãy để cho tôi quan sát thật tốt.
Nếu như có thể, cứ thoải mái thổ lộ ra hết với tôi cũng được-"
"... Rốt cuộc vì sao cậu lại muốn quan sát con người?" Trong một chớp mắt cảm động, cảm giác bất lực nhanh chóng kéo đến.
Nguyễn Nhàn chậm rãi đẩy móng vuốt trên mặt mình ra, ấn lên trên trên bãi cỏ.
"Một đề tài bí mật không thể công khai." Đường Diệc Bộ lại đầu gối qua bãi cỏ, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Nhàn.
"Được thôi.
Chẳng qua nếu như bên kia cậu có chủ nhân hay là cấp trên gì đó, là người hợp tác của cậu, tôi cũng muốn được hưởng tin tức ở đó." Nguyễn Nhàn cầm cốc nước lên uống.
MUL-01 từng phụ trách xử lý hành vi của tất cả trí tuệ nhân tạo, năng lực khống chế của nó rất mạnh.
Cân nhắc đến khả năng chiến đấu dị thường và lập trường kì diệu của Đường Diệc Bộ, chuyện hắn thoát khỏi não chủ chắc chắn là có con người nhúng tay.
"Anh đang muốn nói đến việc hợp tác với con người? Không.
Tôi đã nói rồi, tiếp xúc quá gần con người không phải ý kiến hay." Đường Diệc Bộ nghiêm trang trả lời: "Tôi có thể tự do hành động là bởi vì loại hình não điện tử quá cũ, ngay từ đầu không bị tiếp nhập vào mạng lưới của MUL-01."
"Như vậy...! Tổ chức robot hình người?" Nguyễn Nhàn nuốt nước trong miệng xuống, giọng điệu trở nên không quá xác định.
"Robot hình người là một loại máy móc, cùng loại với robot cảnh khuyển, không có gì đặc biệt cả." Đường Diệc Bộ lắc đầu, "Ngoại hình của con người bình thường chỉ để dùng phục vụ con người, robot hình người cơ bản đã bị ngừng sản xuất sau cuộc phản loạn thế kỷ 22 rồi.
Nhưng tôi hiểu điều anh lo lắng, về sau tôi không bị não chủ hợp nhất đúng là có nguyên nhân...! tôi bị vứt bỏ quá sớm."
Nguyễn Nhàn nhíu mày lại.
"Người chế tạo ra tôi cho rằng tôi là một sản phẩm thất bại."
Đường Diệc Bộ ngồi nghiêm chỉnh, nghe có vẻ uể oải khó hiểu: "Có lần tôi không thể hoàn thành bài tập đúng giờ, hắn cũng không trở lại nữa.
Tôi vẫn luôn chờ đợi, cho rằng hắn vẫn sẽ tiếp tục hoàn thiện thiếu sót của tôi như thường ngày, kết quả cuối cùng chỉ chờ được chỉ lệnh tiêu hủy của hắn."
"Nhưng cậu vẫn còn ở đây." Nguyễn Nhàn nhướng mày.
"Tôi không thể hiểu được quyết định của hắn, cũng đã thành công thu được phần số liệu đầu tiên.
Tôi muốn hoàn thành bài tập đó, cho nên tự tiện trốn." Đường Diệc Bộ nghiêm túc nói, vẻ mặt rất giống như đang gánh vác một sự mệnh liên quan đến sự tồn vong của thế giới vậy.
Nguyễn Nhàn không nhịn được mỉm cười, anh vô ý thức duỗi tay ra vuốt tóc Đường Diệc Bộ.
Nhiệt độ cơ thể của đối phương quấn lên đầu ngón tay, gần đây anh thấy hơi thích loại cảm giác này.
"Vậy chúng ta còn rất giống nhau."
Đường Diệc Bộ vô cùng chấn động, nhanh chóng bày ra dáng vẻ rửa tai lắng nghe, chỉ thiếu mỗi nước đeo cho mình cái thẻ chuyên gia tâm lý.
"Tôi có hai người chế tạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!