Chương 24: Dưới Lớp Mặt Nạ

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Đinh Trạch Bằng mở to mắt nhìn về phía trần nhà.

Nơi này không phải phòng bệnh, đống máy móc linh kiện gần như chất đến trần nhà tràn vào tầm mắt của cậu ta.

Tiếng nhạc trầm thấp bay lượn trong phòng, tiết tấu thư giãn khiến người ta thả lỏng.

Quan Hải Minh đang ngồi ở bên giường đọc sách, mái tóc hơi dài được cài lên đơn giản, lông mi rũ xuống tạo thành một cái bóng càng khiến đáy mắt xanh đen vì không ngủ đủ.

"Cậu tỉnh rồi." Có lẽ phát hiện mình đang bị quan sát, Quan Hải Minh giương mắt lên, giọng nói rất bình tĩnh.

"..." Hồi ức lạnh lẽo dần dần bao phủ tư duy, Đinh Trạch Bằng há hốc mồm, không nói gì cả.

Hốc mắt cậu ta cay xè, cố gắng đè sự thống khổ xuống, chỉ hỏi một câu: "Vali xách tay đâu...?"

"Khâu Nguyệt lấy đi rồi.

Nội tạng bên trong được bảo vệ rất tốt, không cần lo lắng." Quan Hải Minh gác giấy iện tử trong tay qua một bên, đôi mắt nhìn chằm chằm mũi giày của mình.

"Tôi đã nói chuyện với Điền Hạc, hắn ta đồng ý giải phẫu

- Điền Hạc bướng bỉnh thì bướng bỉnh, nhưng nếu mọi chuyện đã xảy ra, dù sao hắn ta cũng sẽ không để sự hy sinh của các cậu phải uổng phí."

Hắn ta trầm mặc một lát, trong giọng nói có chút u ám."Huống chi gần đây ngày nào Khâu Nguyệt cũng ở bên cạnh hắn ta.

Cho dù biết đó là bản , nhưng việc này cũng không thể nghĩ thông suốt dễ dàng được."

Đinh Trạch Bằng lập tức đỏ mắt lên, nước mắt không thể khống chế mà trượt xuống khóe mắt: "Hải Minh, anh vẫn luôn biết."

"Dù sao cũng phải có người duy trì tỉnh táo để khống chế tình hình chứ.

Nguyễn Lập Kiệt trực tiếp đưa cậu đến chỗ tôi, tôi đã nghe qua mọi chuyện rồi."

Đinh Trạch Bằng lập tức kéo căng người: "Anh ấy nói cái gì?"

"Trương Á Triết chỉ huy các cậu vào thành phục chế nội tạng, bất ngờ phát hiện thể nhân bản được tồn trữ nên bị não chủ truy sát.

Trương Á Triết nói rõ sự thật với các cậu, rất có thể đã hy sinh giống như Trì Lỗi vì bảo vệ các cậu rồi.

Hai người khá may mắn, đã kịp thời trốn về khu tránh nạn

- mà tâm trạng của cậu dao động quá lớn, anh ta đã đánh cậu ngất xỉu."

"Anh ấy nói như vậy?" Đinh Trạch Bằng chậm rãi hít một hơi.

"Ừm.

Tình trạng của cậu ta có vẻ c*̃ng không tốt lắm, tôi không hỏi nhiều." Quan Hải Minh cầm lấy một ống tiêm, thuận tiện lấy khăn tay ra: "Được rồi, vươn tay ra để tôi tiêm thuốc cho cậu."

"Tiêm thuốc gì?" Đinh Trạch Bằng không nhúc nhích.

"Để đại não cậu được thả lỏng, dễ thanh trừ ký ức trong 12 tiếng trước.

Không cần quá kinh ngạc, đây không phải lần đầu tiên, do dự sẽ chỉ khiến cậu chịu khổ thêm mấy ngày thôi." Quan Hải Minh chua xót cười: "Nếu như cậu muốn bổ sung tin tức đặc biệt gì thì tốt nhất nên mở miệng ngay bây giờ."

"... Anh không có cách nào xem xét ghi chép trí nhớ trong hộp đen sao?"

"Vậy tôi cần máy xử lý phân tích rất lớn, ít nhất là lớn bằng một ngôi nhà, mà nơi này chỉ là một khu tránh nạn nho nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!