Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
"Còn một giờ nữa sẽ đến khu tránh nạn." Trầm mặc khoảng nửa giờ sau, cuối cùng Trì Lỗi đã mở miệng lần nữa.
Đinh Trạch Bằng sụt sịt mũi, khàn khàn vâng một tiếng.
Motor lơ lửng vạch bụi cỏ ra sàn sạt.
Khi tiến vào địa thế phức tạp hay rừng cây tương đối rậm rạp, máy bay không người lái cuối cùng đã từ bỏ việc đuổi theo và biến mất đằng sau bốn người.
Tới gần rạng sáng, bầu trời chuyển từ màu xanh đậm sang màu xanh biếc, phía đông hơi trắng bệch.
"Trương Á Triết lựa chọn rất sáng suốt."
Có lẽ là bên hông bị hai tay Nguyễn Nhàn túm quá chặt, giọng nói của Đường Diệc Bộ có cảm giác như bị nghẹt thở.
Giọng của hắn không lớn, bị gió thổi bay tứ tung.
"Anh muốn cưỡng ép dẫn người đi dưới tình huống này thì chỉ có thể đánh ngất hắn ta thôi.
Bỏ đi một sức chiến đấu quan trọng, gia tăng một người đàn ông trưởng thành hôn mê, độ khó của hành động sẽ gia tăng gấp bội."
"Tôi biết." Nguyễn Nhàn buồn bã đáp.
Mình và Đường Diệc Bộ vốn là nhân tố không ổn định bên ngoài sự giám sát của não chủ.
Nếu như tạo ra động tĩnh quá lớn khiến não chủ cảnh giác, đến lúc đó sẽ gây bất lợi cho toàn bộ khu vực.
Anh hiểu, thế nhưng...
Nguyễn Nhàn vô ý thức nắm chặt hai tay, Đường Diệc Bộ phun ra một chuỗi tiếng như khí cầu xì hơi: "Xin đừng tiếp tục siết tôi, trong cơ thể tôi c*̃ng có nội tạng."
"... Xin lỗi."
Vừa dứt lời, Trì Lỗi đi ở phía trước đột nhiên thắng gấp.
Đường Diệc Bộ quét ngang đầu xe, cũng dừng lại theo.
"Đằng trước có cái gì đó." Trì Lỗi khàn giọng nói, ném một cái ốc vít về phía trước.
Giống như đụng phải bức tường vô hình lấp kín, ốc vít kim loại vốn nên bay xa lại lọt vào bụi cỏ."Đây không phải là bức tường ngăn cản, có cái gì đó đang nhằm vào chúng ta-"
Rừng rậm đen sì đột nhiên trở nên sáng tỏ.
Bóng tối giữa những thân cây đột nhiên chuyển sang màu đỏ máu, vô số vòng sáng màu đỏ cùng nhau sáng lên xung quanh bọn họ và chuyển động trôi nổi như ma trơi.
Những vật này đã bao vây lấy bọn họ từ bao giờ, toàn bộ quá trình lặng lẽ không một tiếng động.
Là nhân viên thăm dò hạng nhất trong khu tránh nạn, phản ứng của Trì Lỗi nhanh đến mức kinh người.
Hắn ta đưa tay ném ra một thiết bị lớn bằng cái bát
- ánh sáng xanh sáng lên quanh mép thiết bị mâm tròn, vòng đỏ cùng nhau dập tắt giống như một con quái vật nhiều mắt cùng nhắm tất cả con mắt lại.
Đồng thời tắt máy còn có hai chiếc motor lơ lửng, cái đế bóng loáng của motor trực tiếp đụng vào bãi cỏ.
"Bom EMP, thiết bị cấp thấp sẽ khiến nó đánh mất chức năng khoảng năm phút." Trì Lỗi xê dịch đuôi xe, "231, dùng tay khởi động lại motor, cậu còn có ba mươi giây."
"Chúng ta muốn đi đâu?" Đinh Trạch Bằng nhảy xuống xe, đưa tay ôm chặt vali vào lòng, trong giọng nói tràn đầy mờ mịt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!