Chương 22: Chó Săn Đen Sì

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

"Mau bỏ đi!" Trương Á Triết nhanh chóng kịp phản ứng, kéo Trì Lỗi đang kinh ngạc đứng tại chỗ đi.

"Lão Trương, ông có thấy không lão Trương, ĐM!"

"Ừ, tôi nhìn thấy rồi, ông không điên.

Chúng ta phải đi." Trương Á Triết gầm thét lên.

"Tiểu Đinh còn đang chờ ở bên kia! Nhìn tình huống này, ông thật sự muốn tám chuyện với tôi ở đây sao?"

Hai mắt Trì Lỗi đỏ bừng, lại run rẩy mắng một câu th* t*c.

Cuối cùng hắn ta liếc nhìn khu cất giữ người đáng sợ kia rồi mới đuổi theo bước chân của Trương Á Triết.

Âm thanh khí độc tràn vào không gian cực nhanh đang vang lên xì xì từ bốn phương tám hướng, nơi đây không nên ở lâu.

"Em không nghe thấy bất cứ cái gì, sao lại bị phát hiện." Đinh Trạch Bằng còn đang canh giữ ở vị trí cũ, sắc mặt có chút tái nhợt.

"Anh Trương, anh Trì, làm sao bây giờ?"

"Đi về phía trước, ngừng thở, cẩn thận khí độc." Trương Á Triết lời ít mà ý nhiều, nhìn Trì Lỗi một cái thật sâu: "Hai người đi trước, tôi bọc hậu."

Đinh Trạch Bằng gật đầu, nhắm bắn dây thừng có móc trúng một cái thanh nhô ra, vững vàng kéo mình lên bên trên.

Cậu ta leo vèo vèo l*n đ*nh dây, lấy công cụ từ trong túi ra muốn phá hỏng cửa kính-

Một tiếng choang vang lên, lớp kính dày bị đánh vỡ.

Một cái tay kéo Đinh Trạch Bằng lại, trực tiếp túm cậu ta ra khỏi cửa sổ.

"Anh Nguyễn?!"

"Tiểu Đinh, qua bên kia rừng cây." Nguyễn Nhàn làm động tác yên lặng, chỉ vào rừng cây phía dưới cách đó không xa: "Tôi chuyển motor lơ lửng của ba người tới đó.

Đừng hỏi gì cả, mau đi."

Nhân lúc Nguyễn Nhàn chỉ huy, Đường Diệc Bộ lại kéo Trì Lỗi với vẻ mặt khiếp sợ đi lên.

Toàn bộ nhà máy nhân bản chiếu xung quanh sáng như ban ngày.

Chắc hẳn tiếng cảnh báo lặng lẽ đã truyền ra xa, mấy con robot khổng lồ với hình dáng khác nhau đang đung đưa tới gần, một đội máy bay không người lái cũng bay tới phía này.

Cái máy hình nhện chân dài nằm phía trên thành phố rung động ầm ầm, rũ mười hai cái chân xuống, thân thể chậm rãi đè xuống bên này.

"Nhanh!" Đằng sau Trì Lỗi là Trương Á Triết, Nguyễn Nhàn lau mồ hôi trên đầu.

Anh đã ngửi được mùi ngai ngái của khí độc.

Cuối cùng được kéo lên là máy phụ trợ, nó suýt nữa không thể chui qua được cửa sổ nhỏ hẹp.

Đinh Trạch Bằng nấp kỹ trong bụi cây rất nhanh, yên tĩnh cứ như không tồn tại.

Nhưng sau khi Trương Á Triết bị lôi ra ngoài liền đặt mông ngồi lên chỗ lồi ra của tòa nhà, không hề có ý che giấu mình.

"Lát nữa chia ra hành động." Trương Á Triết có vẻ vô cùng bình tĩnh, trong giọng nói của hắn ta không có nửa phần bối rối.

"Tiểu Nguyễn, cậu đi cùng Tiểu Đinh, lão Trì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!