Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Thành phố bị trí tuệ nhân tạo thống trị vô cùng phát triển.
Trên không trung của thành phố, máy móc trông giống nhện chân dài đang duỗi đống chân ra điều chỉnh tư thế của mình.
Nguyễn Nhàn không nói tiếp, anh chết lặng ôm sát cổ Đường Diệc Bộ, chờ đợi câu nói tiếp theo của robot hình người kia.
Đường Diệc Bộ lại không mở miệng, chỉ đạp lên thân cây giống động vật họ mèo, lặng lẽ tiến lên.
Hắn nhanh chóng vượt qua rừng cây, tiếng ma sát sàn sạt hòa vào trong gió đêm.
Khả năng Đường Diệc Bộ là MUL-01 cực thấp, Nguyễn Nhàn biết rõ điểm này.
Nhưng sự trầm mặc đó nói cho anh biết bây giờ Đường Diệc Bộ còn chưa muốn nói rõ hơn.
Truy vấn quá mức cũng không sáng suốt.
"Bây giờ đến lượt tôi hỏi anh." Sau mấy phút trầm mặc, Đường Diệc Bộ nhẹ nhàng đặt câu hỏi.
"Nếu anh đã không muốn khoanh tay đứng nhìn, vì sao lại không cưỡng chế can thiệp?"
"Anh cố gắng làm giả tin nhắn để bọn họ trò chuyện, hướng dẫn Điền Hạc biểu đạt ý nghĩ, từ đó kết thúc kế hoạch cứu viện của Trương Á Triết.
Kết quả rõ ràng, anh đã thất bại.".
Kiếm Hiệp Hay
Nguyễn Nhàn nhìn về phía ba chiếc môtơ lơ lửng dưới hàng cây.
Trương Á Triết đi đầu, Trì Lỗi và Đinh Trạch Bằng theo sát phía sau, phân biệt bảo vệ hai bên trái phải.
Hành động của ba người không hề có chút do dự nào.
"Cưỡng chế can thiệp...! tôi đoán cậu là âm thầm phá hỏng hành động của Trương Á Triết dẫn đến việc Điền Hạc tử vong, hoặc là g**t ch*t Điền Hạc trước khi Trương Á Triết hành động." Nguyễn Nhàn siết chặt năm ngón tay, nắm lấy phần áo ở ngực Đường Diệc Bộ, giọng nói thốt ra khỏi miệng còn bình tĩnh hơn anh tưởng tượng: "Tốt nhất là để bọn họ không biết rõ tình hình, như thế biến số mới nhỏ nhất."
"Đúng vậy, đây đều là cách làm sáng suốt hơn." Đường Diệc Bộ có vẻ đồng ý, thậm chí hắn còn nghiêm túc gật đầu, động tác này khiến cho khuôn mặt của robot hình người kia đụng gãy mấy cây nhánh cây.
"Tôi biết Nguyễn Nhàn sẽ làm như vậy, là sản phẩm do hắn tạo ra, anh lại không có tuân theo ý chí của hắn."
"Bởi vì tôi không phải hắn." Giọng nói của Nguyễn Nhàn rất thấp.
Anh hoàn toàn không lo lắng Đường Diệc Bộ phát hiện ra mình nói dối
- thân thể của mình đã không thuộc về phạm trù loài người.
Cho dù cường điệu ký ức hay có hộp đen, tất cả tiêu chuẩn liên quan tới "bản thân" đều trở nên khó bề phân biệt, anh không có cách nào hoàn toàn xác định thân phận của mình.
Điều bất ngờ là Nguyễn Nhàn cũng không cảm thấy uể oải hay mờ mịt.
Nếu như muốn làm mới ký ức, mọi người sẽ thường bỏ đi phần bết bát nhất.
Nhưng thống khổ từ xưa đến nay vẫn còn nấn ná ở một góc nào đó dưới đáy lòng, khó mà xua đi giống kền kền phát hiện ra xác chết.
Ngược lại khiến người ta an tâm.
Anh còn sống rất tốt, chỉ cần một "Nguyễn Nhàn" khác vẫn sống ở nơi nào đó trên thế giới, anh sẽ có cơ hội thu hoạch được đáp án.
Nguyễn Nhàn dùng lòng bàn tay m*n tr*n cổ áo của Đường Diệc Bộ, xúc cảm của vải vóc trượt theo làn da tiến vào đại não thông qua thần kinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!