Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
"Cho tới bây giờ, anh còn định gia nhập hành động "cứu vớt" Điền Hạc với đám Trương Á Triết nữa không?" Sau khi trở về phòng nhỏ ở khu tránh nạn, Đường Diệc Bộ ngồi lên tấm phản cứng trước.
Hắn vỗ bôm bốp vào mép giường, ra hiệu Nguyễn Nhàn ngồi lại đây.
"Nếu như không có cách nào cấy ghép nội tạng khỏe mạnh, Điền Hạc sống không quá tuần này.
Chẳng mấy chốc bọn họ sẽ hành động."
Nguyễn Nhàn không có ý định đáp lại động tác như vẫy thú cưng này.
Anh dựa vào bờ tường trong căn phòng nhỏ hẹp, nhìn chằm chằm một điểm nào đó trong hư không, không nói một lời.
Đường Diệc Bộ bị xem nhẹ đứng lên đi đến bên cạnh Nguyễn Nhàn, ánh mắt sáng rực: "Anh đã nói "muốn gia nhập hành động của bọn họ", nhưng để Điền Hạc tự tử vong -"
"Tôi nhớ rồi." Cuối cùng Nguyễn Nhàn cũng mở miệng, anh không thay đổi sắc mặt cúi đầu xuống, khởi động vòng tay điện tử lần nữa: "Giả sử mấy người Trương Á Triết kiên trì muốn hành động, suy nghĩ của tôi cũng không thay đổi.
Đường Diệc Bộ, cậu định đưa tôi rời đi lúc nào?"
"Không xác định, lúc nào cũng được."
"Được." Nguyễn Nhàn phóng đại màn hình trước người, nhanh chóng gõ "bàn phím ảo".
"... Ai nha." Đường Diệc Bộ nháy mắt mấy cái, "Đúng là tôi chưa tính đến chiêu này."
Văn bản nhanh chóng hiện ra chiếu sáng mặt Nguyễn Nhàn.
Anh tập trung phá giải chương trình, động tác nhanh nhẹn mà ưu nhã giống chim bói cá lướt qua mặt nước.
Sau khi nhập chỉ lệnh cuối cùng, anh nâng hai tay lên ấn nút xác định.
Vài giây sau.
Cuối cùng Khâu Nguyệt vẫn nấu cháo ngọt.
Điền Hạc uống mấy thìa, nước cháo mềm mại trong veo, nhưng lại không thể cuốn đi cay đắng trong miệng hắn ta.
Hắn mệt mỏi liếc nhìn màn hình, giống như là muốn ghi nhớ từng ngóc ngách của khu tránh nạn vào trong đầu vậy.
Đột nhiên một tin nhắn b*n r* ngoài, Điền Hạc trợn mắt lên.
[Về chân tướng của khu tránh nạn và việc anh bị thay thế, đêm nay 21:00, nói chuyện trong phòng bệnh.] Sau tin nhắn là chữ ký của Trương Á Triết.
Điền Hạc suy yếu cười, trả lời một chữ "Được" đơn giản.
Dù sao mình không sống được mấy ngày, đây chắc chắn là cơ hội tốt để dặn dò thủ lĩnh mới.
Trương Á Triết đến rất đúng hẹn, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ông không có gì muốn nói với tôi sao, lão Trương?" Điền Hạc cầm bát cháo ngọt đã lạnh, giọng điệu bình thản.
"Tôi không ngờ ông là...! Thủ lĩnh, rốt cuộc..."
"Giống như ông biết đấy, ông phát hiện ra từ bao giờ?" Điền Hạc dùng thìa quấy nước canh màu ngà sữa, không tiếp tục nhìn Trương Á Triết nữa.
Trương Á Triết ồ lên một tiếng, vừa kinh ngạc lại hoang mang.
"Là ông gửi tin cho tôi, nói ông bị MUL-01 thay thế thành người nhân bản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!